Mưa ☔️

Đối với tôi việc con người ta tìm đến các tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh hình như là để lấy lại một chút ngây thơ, thánh thiện của thời niên thiếu hoặc tìm đến một khoảng bình yên trong tâm hồn.

Thêm một ảnh không liên quan vào một ngày nắng đẹp: sen Bách Diệp ở hồ sen tại TUI BLUE Nam Hội An nơi mình làm việc.

Hôm nay là ngày thứ 17 trong chuyến đi công tác lần này, không phải do mình đếm ngày vì chán, mà chẳng qua là vì nhớ ra mà đếm vậy thôi. Suy cho cùng thì mình có biết chán là gì đâu nhỉ.

Mấy hôm vừa rồi giao mùa, lúc mưa lúc nắng, và ngày hôm nay thì chính thức bắt đầu mùa mưa ở miền Trung, mưa dày đặc. Hôm nay mình có ngồi trên xe từ Tam Kỳ đi Đà Nẵng rồi quay ngược lại, có nhiều chỗ mưa đến trắng trời.

Mình luôn tin rằng mọi thứ trên cuộc này đều có quan hệ mật thiết với nhau và đều có thể giải thích được. Cái gì không giải thích được bằng khoa học thì mang tâm linh ra giải thích. Và nếu tâm linh không giải thích được thì chắc hẳn đó chính là tâm linh rồi, vì tâm linh đâu phải khoa học mà có thể mang ra giải thích.

Mình thích những câu chuyện khai thác về văn hoá, vùng miền, ví dụ như chuyện mượn thời tiết ra để lý giải về con người.

Người ta hay nói là người miền Bắc tính cách thất thường do một năm có 4 mùa, có những mùa khắc nghiệt đến mức làm con người cũng khắc nghiệt theo. Người miền Trung và miền Nam thì tính cách cởi mở và ấm áp hơn cũng bởi nền nhiệt độ cao hơn. Đây là năm thứ hai mình trải qua mùa mưa ở Sài Gòn và lần đầu tiên chứng kiến thời khắc giao mùa tại miền Trung khi mùa mưa ập đến.

Sau khi chứng kiến cảnh mưa miền Trung, mình nghĩ sẽ không đi phàn nàn về thời tiết nữa, vì mỗi nơi có một sự phức tạp riêng, con người cũng theo đó mà phức tạp.

Thiết nghĩ, không biết mình sẽ có bao nhiêu cơ hội để trải nghiệm thứ nắng gió của miền Trung như thế này, để có thể hiểu được rõ hơn về con người ở đây. Không hiểu sao mưa lớn như trút nước vừa rồi khiến mình liên tưởng tới hình ảnh của mấy chị gái miền Trung khi nổi giận, lời lẽ cũng tuôn trào như nước mưa vậy, rồi đôi lúc sẽ có thêm sấm chớp – khác hẳn với hình ảnh người miền Trung thân thiện, hiền lành trong trí tưởng tượng của mình.

Vì trời mưa nên mình chợt nhớ ra một câu mình rất thích trong cuốn “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” của Nguyễn Nhật Ánh:

“Con người ta khóc cũng như trời mưa. Chỉ khi nào hết nước trời mới thôi mưa, còn chúng ta mới thôi khóc”.

Bác sếp của mình vẫn hay tự hào là, ở TUI BLUE Nam Hội An, không hiểu do phong thủy như nào, gần biển, gần sông lại tựa núi nên hình như cũng được che chắn, bảo vệ kĩ lắm. Bác ấy gọi nó là “Micro Climate”. Trộm vía là như thế vì lần trước bão đổ về miền Trung nhưng khu vực này thì chỉ có một cơn mưa lớn rồi bão tan. Nghe có vẻ giống Hà Nội, khi mà tất cả những nơi khác gặp bão thì Hà Nội chỉ bị ảnh hưởng phần nào. Ngày xưa hồi còn đi học, sách vở giải thích rằng vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư, Ninh Bình về thành Đại La (tên của Hà Nội ngày trước) cũng vì lý do này. Mình vẫn nhớ hồi lớp 9 học bài “Chiếu dời đô” có đề cập tới địa thế “rồng cuộn, hổ ngồi” của kinh đô Thăng Long. Chẳng biết là micro climate hay rồng cuộn, hổ ngồi như thế nào, chỉ mong mưa vừa đủ để cây cối xanh tươi, sau đó tạnh mưa để người ta còn thôi khóc.

Author: Camellia Dinh

Hi, it was just me and nothing significant but my regular dose of experiences, thoughts and feelings. Views are my own.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s