Everybody needs a coach

I had a long chat with a friend and business partner of mine yesterday after a long time. It’s fascinating that when you see yourself reaching a certain level of maturity and confidence, everything seems to fall in to place and you would be the one who define your own definition of success.

“If you are young and talented, it’s like you have wings” – Haruki Murakami.

I am so glad that I have been given many opportunities to watch, learn and experience various aspects of life and to meet people from different backgrounds and social standing. Although it’s not enough, and it might never be enough, and although at times I feel like I don’t really know what I want, but I’ve come into realization of knowing what I don’t want.

I don’t want self-help speeches, I don’t listen to TED Talks, I don’t have so many influencers in my life. Some people recommended me to listen to this and that talk in order to get some inspirations, I paused for a moment and think: Really? What if I am the one who do the talk? What if I am the one who inspires other people? Do I need to listen to TED Talks? I don’t know, maybe yes, maybe know, I will do when I feel like it.

When I was in my early 20s, almost a decade ago, I came up with this business idea of forming my ‘Beyoutiful’ project with a bold statement, which is to become 𝑉𝑖𝑒𝑡𝑛𝑎𝑚’𝑠 𝑓𝑖𝑟𝑠𝑡 𝑙𝑖𝑓𝑒𝑠𝑡𝑦𝑙𝑒 𝑐𝑜𝑛𝑐𝑖𝑒𝑟𝑔𝑒 𝑎𝑛𝑑 𝑒𝑑𝑢𝑐𝑎𝑡𝑖𝑜𝑛𝑎𝑙 𝑠𝑒𝑟𝑣𝑖𝑐𝑒 𝑏𝑟𝑎𝑛𝑑, 𝑑𝑒𝑑𝑖𝑐𝑎𝑡𝑒𝑑 𝑡𝑜 𝑤𝑜𝑚𝑒𝑛. Honestly speaking, I haven’t done much from the business operation point of view – only the very basic, but I would have pictured myself for a long time doing this. I keep telling people that I am not a type of alpha woman, I don’t even see myself as an ambitious woman, and I would be happy if I could see someone may have done similar things. But as far as I concern, I have not seen it yet, and I know I would get back to my project eventually.

No alt text provided for this image

So when I said I wanted to provide assistance to enhance women’s lives in Vietnam, I’ve immediately received interests from both private and corporate sectors. Some asked me to be their private coach, but I wouldn’t want to call myself one. For some reasons, I get paralyzed when someone approaches me to say that they are a life coach or even a career coach – even for those who are certified by International Coaching Federation (ICF) because I find most of the time, those coaching speeches are quite plain and ordinary and predictable. But you will meet more and more people doing it and more and more people who need coaching in this modern life.

“It’s not about what you do but how you do it”. I keep saying this myself and try to maintain a fair point of view when and where I can and even to challenge my own status quo.

I never thought that I would need a coach. From a long long time ago, I decided that I would not have anybody that I would call “idol”, there’s simply no such thing, we are all people with strengths and weaknesses, and we pay for what we get in different levels. Don’t get me wrong, it doesn’t mean that I don’t believe in metaphor, to see a role model so we can all learn to become a better version of who we want to be or what we want to be.

Over the past few weeks, I’ve got to know a coach from work opportunity. The power of attraction somewhat brought us together that he wanted to see if we can work on this coaching subject together. Coach Hoa Nguyen is an American Vietnamese with many years of experience in hospitality operations and business culture context. Hoa approached me on a day in the life of an experienced hospitality professional who would like to shift his career into a different direction. Hoa knew me because we had the chance to conduct an education session together. This time, he approached me and offered the chance to experience his one hour coaching session. I said yes, not entirely because of me would be keen on attending a coaching session but I would like to know how the session would be led by Hoa.

My experience with this person in a few words: I would love to meet to know this person more in the real life and I prefer much of an in-person meeting. The reason I’m saying this? I didn’t have super strong impression when we were communicating via virtual platforms. This gentleman indeed know how to master his listening skill and ask evoking questions when it is needed.

What did I learn from that one hour session?

Well, I learn that when it comes into personal matters, things seem to be quite messy and confusing the way we try to express our own emotions and needs. Sometimes we might not even know our own needs. While there are people who have the tendency to think of themselves first, Hoa reminded me much of what he experienced from my sharing: I talk too much in the third person point of view and I do not talk much about myself – I think too much about what’s in it for them instead of what’s in it for me. I paused for a second and try to reflect, it’s quite normal when I think this way when I work in hospitality industry where we learn to put people first, but learning this from him would help me a lot as I know now that I need to make better decision that give myself a better life balance.

The other conclusion, I thought, everybody needs a coach, simple as that, no matter how great you are. Your coach doesn’t necessarily have to be richer, cooler and successful in all what he or she does, but they have a strong will to coach you to become a better version of yourself, I thought that is more than enough.

Coach Hoa Nguyen & Me

Image: Coach Hoa Nguyen (left) and me at Starbucks. We know we both looked tired after a long day but we are happy indeed with our progress.

Then I actually gave it a try to google my own thought of “Every needs a coach” and it’s interesting enough that the sentence itself is actually a quote from Bill Gates. I thought, well, maybe I am on the right track. Thank you Coach Hoa Nguyen again!

No alt text provided for this image

Ru đời đi nhé!

“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi

Để một mai vươn hình hài lớn dậy

Ôi cát bụi tuyệt vời

Mặt trời soi một kiếp rong chơi…”

Ảnh: Trà Sen Bách Diệp

Hình như việc viết lách hay bất kỳ công việc nào trong cuộc đời này, nếu muốn làm thì tốt nhất là nên làm ngay, làm một cách đều đặn để trở thành một thói quen. Có lẽ cái đó gọi là sự luyện tập. Bản thân tôi có thích viết lách đôi chút nhưng có lẽ vì kỉ luật chưa đủ nên thường có xu hướng trì hoãn, cũng vì như vậy mà đến khi các ý tưởng bị dồn nén quá nhiều, mặc dù muốn viết nhưng vẫn không biết phải bắt đầu như thế nào và bắt đầu từ đâu.

Ai mà nghĩ rằng sẽ có một ngày như ngày hôm nay: Một ngày sáng chủ nhật, tôi đang ngồi trong một căn phòng vô cùng xinh đẹp nhìn ngắm sông Sài Gòn trên một nền nhạc vô cùng dịu êm, trái ngược hẳn với cái nắng vàng rượm, chói chang ngoài kia đang phản chiếu lên cái bồn nước innox trên mái nhà của ngôi nhà kế bên. Bên kia sông là tòa nhà cao nhất Việt Nam tại thời điểm hiện tại cùng với hàng chục các tòa cao ốc khác vươn mình cùng nhau tranh tối tranh sáng.

Có người đã từng nói với tôi rằng, ai cũng biết là mình sẽ già đi, nhưng không vì thế mà không cảm thấy bất ngờ mỗi khi bản thân mình bước vào thời gian “chạm ngưỡng”. Cuối cùng thì tôi cũng chạm ngưỡng 30, đủ để cảm thấy được những biến đổi trong tâm trạng và suy nghĩ đã tích tụ trong suốt những năm tháng tuối hai mươi. Thành thực mà nói thì tôi vẫn luôn tự cảm ơn cuộc sống này vì đã được sinh ra trong một gia đình bình thường. Gia đình bình thường là khi tôi được sinh ra khỏe mạnh, có ba mẹ, có anh chị em, có ông bà, có cô, dì, chú, bác xung quanh. Là khi tôi vẫn hát những bài hát, đọc những câu chuyện cho trẻ em mà không hề phải đặt ra bất kì câu hỏi nào vì mọi nhân vật trong bài hát, trong từng câu chuyện tôi vẫn luôn bắt gặp trong đời sống hàng ngày, ví dụ như việc tôi có ba, tôi có mẹ, tôi có mái nhà, tôi có cô giáo, có bạn bè, có ông, có bà trong bài hát “tóc bà trắng màu trắng như mây”. Tôi đã lớn lên như vậy, cho đến khi tôi nhận ra, cái sự bình thường mà tôi đang có không dành đến cho tất cả mọi người, mà nhất là trong xã hội ngày hôm nay, ngay cả những gì tôi đang có, không phải để bản thân thấy tự mãn, nhưng cũng là niềm mơ ước của rất nhiều người. Cũng chính vì lý do này nên tôi đã rút ra cho mình những kinh nghiệm sống nhất định, đủ để mình không mang bản thân ra so sánh với bất kỳ ai, mà chỉ thầm cảm ơn tới tạo hóa, cảm ơn tới những nguồn sức mạnh vô hình mà tôi không được nhìn thấy đã luôn giang tay che chở, cảm ơn ba mẹ, những người thân, những người bạn, những người đã bước vào cuộc đời tôi và trở thành một phần trong cuộc sống này.

Và cả việc bản thân mình là người Việt Nam cũng thật thú vị nữa. Có nhiều người nói rằng người Việt Nam có tâm lý “sính ngoại” trong tiêu dùng và ngay cả việc tiếp cận văn minh, ví dụ như việc cho rằng văn minh phương Tây – hoặc một nền văn minh lớn hơn, như các nước châu Á được coi là “mạnh” hơn thì có thể coi là ưu việt hơn. Thực ra thì nghĩ vậy cũng chẳng đúng mà cũng chẳng sai, vì suy cho cùng, mọi việc xảy ra đều có lý do của nó. Mà tâm lý này, tâm lý kia, chẳng phải là do sự dồn nén, tích tụ của cả một quá trình phát triển của nhiều ý thức hệ hay sao? Chắc hẳn rồi ai cũng vậy thôi, đã lớn lên qua việc lĩnh hội những dòng tư tưởng lớn, nếu không phải là việc lĩnh hội những lời răn của Đức Chúa Trời, của thánh Allah, hay của Đức Phật, hoặc chí ít là việc góp nhặt những câu nói nổi tiếng, nếu không phải là của Napoleon, Lev Tolstoy, thì cũng là những đúc kết tinh hoa từ Khổng Tử, Mạnh Tử và Lão Tử. Nhưng rồi tôi nhận ra rằng, hình như lý do chiến tranh, và việc cả xã hội tập trung vào “Đổi Mới”, vào nền công nghiệp hóa đã vô tình bỏ quên cái gốc của người Việt Nam, bỏ qua những góc nhìn thuần Việt của các học giả Việt Nam. Tôi sẽ không trách bản thân mình vì sự sinh sau đẻ muộn của bản thân, nhưng hy vọng có thể học thêm được nhiều điều ngay cả trong những năm tháng về sau này. Cũng có thể các thầy cô cũng đã từng nhắc đến từ khi chúng tôi đi học, câu chuyện về các vị anh hùng dân tộc, về Nguyễn Trãi, vua Trần Nhân Tông, vua Đinh Tiên Hoàng, chủ tịch Hồ Chí Minh, Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm hay nhà thơ Nguyễn Khuyến nhiều lần, nhưng rồi ngay cả bản thân tôi cũng bị cuốn vào vòng xoáy của việc tạo ra các phát minh khoa học, kĩ thuật; lợi thế cạnh tranh trong kinh doanh hay việc phát triển thương hiệu cá nhân theo xu hướng Tây hóa mà cũng vô tình quên mất rằng, hiểu được nguồn gốc, lịch sử của dân tộc cũng là một trong những thước đo quan trọng trong việc phát triển văn minh tiến bộ của loài người.

Thực ra tôi nghĩ rằng mình chẳng có biến cố gì quan trọng trong cuộc đời, ngoài chuyện cố gắng học hành, cố gắng tự lập và vượt qua những áp lực công việc và tất nhiên là cả những câu chuyện tình yêu khi buồn khi vui mà chắc chắn tôi không phải người duy nhất phải trải qua trong suốt cuộc đời này. Nói như thế thì nhạt nhẽo quá, nhưng suy cho cùng cuộc sống cũng chỉ là vậy thôi mà, chỉ cần xâu chuỗi những câu chuyện thường nhật, góp thêm những mảng kịch tính để viết lên thành những câu chuyện, những bộ phim về cuộc đời. Tất nhiên ngoại trừ việc bạn là một vĩ nhân, mà “Những bậc vĩ nhân phần nhiều là những kẻ ít sinh sản. Cây quý khó trồng” (Nguyễn Duy Cần). Và những câu chuyện về vĩ nhân thì vẫn thường được truyền tụng, từ đời này qua đời khác.

Xin được mượn lại một câu nói của Trịnh Công Sơn, nhân kỉ niệm 20 năm ngày mất của cố nhạc sĩ để tự chiêm nghiệm và phấn đấu cho những năm tháng về sau.

“Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người, thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được.” – Trịnh Công Sơn.

COMMON SENSE

When I was at primary school, I remember once I was asked by a classmate if I could lend him a spare pen if I had one because he left his at home. The good news was, yes, I had a spare pen in my school bag, but it wasn’t a good pen because the ink could not flow so well. So I decided to give my classmate the pen which I had used earlier and I kept the spare pen for myself to use instead. Why? Because I thought I would know the not-so-good pen better and I would know how to fix it, so that my classmate won’t have to deal with it. I thought this should have been called ‘common sense’ until I have come to realization that not so many people would think the same way.

Tell me honestly, what would you do in my situation?

  1. Do the same thing like I do.
  2. Give the spare pen to the classmate. Come on! It wasn’t my fault that my classmate did not have a pen on that day. At least I had something for him.
  3. Give the spare pen to the classmate and explain the issue so he will be aware.

Word

Just a thought, 𝐢𝐟 𝐲𝐨𝐮 𝐚𝐫𝐞 𝐫𝐞𝐚𝐥𝐥𝐲 𝐭𝐡𝐚𝐭 𝐠𝐫𝐞𝐚𝐭, 𝐦𝐚𝐤𝐞 𝐬𝐮𝐫𝐞 𝐲𝐨𝐮 𝐥𝐢𝐯𝐞 𝐚 𝐜𝐨𝐦𝐟𝐨𝐫𝐭𝐚𝐛𝐥𝐞 𝐨𝐫 𝐚 𝐠𝐫𝐞𝐚𝐭 𝐥𝐢𝐟𝐞 𝐟𝐨𝐫 𝐭𝐡𝐚𝐭 𝐞𝐱𝐭𝐞𝐧𝐭. If you still find yourself struggling with what’s got to do with the basics then perhaps you are not in a position to say a single word about other people and/or to judge on their abilities to do certain things. Work on yourselves and if you are on the right track, you won’t see yourself judging other people.

Here’s one of my favorite findings of all time “People transfer onto the current relationships the conflicts and assumptions generated in childhood relationships. They keep assuming that they are in the same constellation of roles and so repeat patterns of behavior. Most people experience their siblings, their fathers, their mothers and so on, on the job. Everybody has transference, the question is, how trapped are they in those patterns?” [Left on a mountain side, HBR 2006].

I have always thought that the worst advice that you could tell someone is to tell them to “Be yourself!”. Please don’t because yourself sucks. Everybody makes mistakes. Everybody has his or her own selfishness, desire, addiction and patterns. Try to be a better version of yourself instead. If you keep wondering how some people are the type of people you want to become, have you ever tried to practice and do the thing that they tell you to do? For instance, to overcome loneliness? to experience the same kind of pain? To sacrifice most of your leisure time to work on difficult tasks?

Although you can’t change the things you were born with, but you can always work on improving your mindset. I like it when I keep proving myself wrong from time to time. I used to think that I had ugly hands then once day I realized, my hands are not that ugly, in fact, they are actually quite pretty. And if my hands are ugly, then tell me what’s the definition of beauty? D’Art Chocolate has my hand holding the famous Phở stick 🍫

If you are judging what I am saying now, read the first and the last sentence again and again, they are 𝐛𝐨𝐥𝐝 𝐭𝐞𝐱𝐭𝐬.The point is, 𝐞𝐯𝐞𝐫𝐲𝐨𝐧𝐞 𝐲𝐨𝐮 𝐦𝐞𝐞𝐭 𝐢𝐬 𝐟𝐢𝐠𝐡𝐭𝐢𝐧𝐠 𝐚 𝐛𝐚𝐭𝐭𝐥𝐞 𝐭𝐡𝐚𝐭 𝐲𝐨𝐮 𝐤𝐧𝐨𝐰 𝐧𝐨𝐭𝐡𝐢𝐧𝐠 𝐚𝐛𝐨𝐮𝐭, 𝐬𝐨 𝐝𝐨𝐧’𝐭 𝐛𝐞 𝐣𝐮𝐝𝐠𝐦𝐞𝐧𝐭𝐚𝐥, 𝐛𝐞 𝐤𝐢𝐧𝐝!

#businesswomensaigon#dartchocolate

Thấy anh Phúc là thấy Tết

Mình định viết tặng anh Phúc một bàn post từ hồi tháng 11 hôm sinh nhật anh, nhưng rồi cứ việc này đến việc khác xong lại lười và quên mất. Chủ đề mình định viết hồi tháng 11 là khi bạn thành công và nổi tiếng thì lời nói của bạn sẽ dễ được tin tưởng hơn và việc thực hiện những gì mình muốn có vẻ sẽ dễ dàng hơn. Nhưng mình nghĩ chỉ cần tìm một ngày trong khoảng thời gian Tết đến xuân về thì cũng vẫn thể hiện được nội dung mà mình muốn. Vì hôm nay là 30 Tết nên mình sẽ nhất định không để qua năm mới nữa.

Người ta nói rằng mọi việc xảy ra trong cuộc sống này đều có lý do của nó, như việc gặp gỡ một ai đó, hay việc bạn có thể trở thành bạn, thành người yêu, hay ngay cả việc chia tay một ai đó đều có lý do chính đáng. Hồi tháng 6/2020, khi dịch bệnh có dấu hiệu được kiểm soát tốt và du lịch quay trở lại, mình đã quyết định dành thêm thời gian để tập trung vào marketing để tiếp tục xây dựng hình ảnh và quảng bá cho TUI BLUE Nam Hội An – khu nghỉ dưỡng mà mình đang phụ trách kinh doanh. Lần hợp tác này là công việc còn dang dở với Ban Khoa Giáo VTV2 sau nhiều lần hứa hẹn mà chưa thành. Lần này VTV2 dự kiến sẽ xây dựng một chương trình truyền hình thực tế thông qua việc mời một nhân vật trải nghiệm tới tham quan một địa danh mà còn ít người biết đến ở Tỉnh Quảng Nam và qua đó giới thiệu thêm về tiềm năng phát triển du lịch của vùng đất này. Ban đầu, mình được thông báo là nhân vật trải nghiệm là một nhân vật khác, nhưng do một số thay đổi, mình được thông báo rằng nhân vật trải nghiệm là MC Dương Hồng Phúc. Mình được hỏi là có biết anh Phúc không, mình trả lời ngay, MC Hồng Phúc thì … ai-mà-chẳng-biết. Có lẽ một phần là vì anh cũng xuất hiện nhiều trong các chương trình của đài truyền hình Việt Nam, mà ngoài Bắc thì mình không xa lạ chút nào, mặc dù bản thân anh Phúc thì là người miền Nam. Mặc dù vậy, mình cũng đã dành thêm một chút thời gian để tìm hiểu về nhân vật này để coi có thể kết hợp như thế nào thì phù hợp. Mặc dù không cố ý nhưng nhiều khi mình phải khẳng định rằng bản thân con người mình khá là mâu thuẫn và có khá nhiều định kiến. Mình không thích mấy cái vỏ bọc hào nhoáng của giới văn nghệ sĩ và mấy người chạy theo tiền bạc và danh vọng quá nhiều, cũng có lẽ vì vậy mà trong suy nghĩ cũng có phần tiêu cực khi tiếp xúc với những người của công chúng. Anh Phúc cũng không ngoại lệ, mình “Google” anh Phúc coi kết quả tìm kiếm sẽ ra bao nhiêu cái nhà lầu, xe hơi, nhưng xong rồi khá bất ngờ vì kết quả khác hoàn toàn với suy nghĩ.

Lần đầu tiên gặp anh Phúc là ở sân bay Đà Nẵng, cảm nhận chung là rất thân thiện, ăn mặc bảnh bao, trẻ trung, năng động và quan trọng nhất là phù hợp với hình ảnh nhân vật trải nghiệm mà mình đang tìm kiếm. Mình còn thấy là ông anh này có phần hơi ‘tăng động’ vì cứ nói cười, chụp hình, quay phim không ngừng nghỉ. Mình đã nghĩ trong đầu là chắc chỉ được một lúc thôi, vì mới đến nên hào hứng như vậy. Nhưng sau gần 5,6 ngày trời làm việc ròng rã, thấy anh ấy vẫn miệt mài làm ngày làm đêm, vẫn làm việc, vẫn vui cười cùng đoàn làm phim. Nhiều lúc có thấy mặt hơi mệt nhưng mình vẫn cảm thấy có nhiều năng lượng tích cực và thực sự điều này làm mình thay đổi suy nghĩ khá nhiều về người-nổi-tiếng. Có lẽ những điều mình nghĩ không phải như mình vẫn nghĩ. Gặp được anh Phúc và biết thêm những câu chuyện mà anh và vợ anh là chị Quỳnh Phượng đã cùng nhau vượt qua những giai đoạn khó khăn nhất và việc gia đình họ lúc nào cũng xuất hiện vui cười niềm nở trước công chúng thực sự làm cho mình cảm thấy có nhiều điều phải suy nghĩ, liệu rằng những khó khăn mà mình đã vượt qua từ trước đến giờ có đáng để mang ra so sánh?

Ảnh selfie cùng MC Dương Hồng Phúc tại bãi biển Tam Tiến

“Năm nay anh xác định là cho nó qua luôn, nghĩ thế cho đỡ nhức đầu em ạ”. Anh Phúc nói thế khi được hỏi về tình hình dịch bệnh đã có ảnh hưởng như thế nào đến anh. Chương trình đóng máy vào cuối tháng 6, cả nước lại đón thêm một đợt bùng dịch mới do COVID-19 gây ra. Mình chỉ biết thầm cảm ơn là cũng may là đoàn làm phim đã đóng máy, trong tay cũng có cơ số các videos và hình ảnh có thể sử dụng lâu dài. Anh Phúc nói lần sau nếu có cơ hội quay lại anh sẽ mời gia đình cùng đi.

Đoàn làm phim của Ban Khoa Giáo – ĐTH Việt Nam trong chuyến công tác tại TUI BLUE Nam Hội An – Tháng 6/2020

Tháng 12 vừa rồi khi dịch bệnh có vẻ đã được kiểm soát, mình đã nghĩ ngay đến việc tiếp tục cộng tác cùng anh Phúc nên đã gửi lời mời anh và gia đình quay trở lại với vai trò là người dẫn chương trình cho Tiệc Gala Dinner Cuối Năm tại TUI BLUE Nam Hội An, ngoài ra anh và gia đình có thể nghỉ ngơi và tận dụng thời gian để sản xuất các hình ảnh, videos phù hợp. Lần này do có thêm nhiều thời gian để chia sẻ hơn và vì có thêm gia đình nên mọi người lại có thêm nhiều cơ hội tâm sự. Về bản thân mình mà nói thì mình tự thấy bản thân quá may mắn khi vẫn sống sót thành công qua cả một năm thực sự khó khăn, mình cũng chúc mừng anh Phúc, vì thực sự vẫn cảm thấy với 2020, anh Phúc đã “được” nhiều hơn là “mất”. Cái “được” ở đây là mức độ phủ sóng của anh tăng đáng kể, ít nhất là kể từ khi mình biết anh ấy, và ngoài ra là thành công của anh trong chương trình “Màu hạnh phúc’ để gây quỹ cho các bé ở bệnh viện nhi đồng II có dịch tật tim bẩm sinh. Mình có nói là em thấy làm nghệ sĩ thật buồn, em thấy bọn anh quá vất vả, như cái guồng quay không có hồi kết. Anh Phúc thì nói là, nỗi buồn này cũng không phải riêng anh đâu, giới nghệ sĩ ai cũng thế, mất show, mất tiền, bao nhiêu dự định và kế hoạch. Cái khổ nhất của giới nghệ sĩ bọn anh không phải là sợ nhiều việc, sợ vất vả, mà là sợ…không có gì để làm, không những là không có tiền, mà còn là bị khủng hoảng tâm lý, vì mình đã quá quen với việc phải làm, phải đi, phải diễn và phải có khán giả…”.

Mình vẫn luôn tự cảm thấy bản thân là một người hết sức vô tâm. Hồi tháng 12 vừa rồi cũng là những ngày cuối cùng làm việc tại khách sạn cũ, mình trở về làm việc với một tâm trạng không quá hào hứng, vì đây là việc phải làm nên không có lựa chọn nào khác. Mình có thể kết thúc sớm hơn để nghỉ ngơi, nhưng nếu như vậy thì quả thật là không trọn vẹn. Cứ như vậy, như một người vô hồn, làm việc dựa vào lý trí và khả năng và nghĩ là kiểu gì cũng thành công và kiểu gì cũng xong. Thực sự mình đã không nghĩ quá nhiều về việc Tết đến xuân về.

31/12/2020

Gia đình anh Phúc đang di chuyển khắp các địa điểm tại khu nghỉ dưỡng, mình thấy kể ra cũng vui vì nhà anh này lúc nào cũng vui như Tết. Đúng tối ngày 31/12/2020, mình đã chuẩn bị một bộ trang phục phù hợp nhất có thể và di chuyển ra sảnh để đón khách, vẫn chưa thấy Tết đâu cho đến khi gặp được gia đình anh Phúc. Những ngày cuối của năm nên thời tiết ở miền Trung hơi se lạnh, anh MC của tôi mặc một bộ vest trắng vui cười niềm nở khi đang quay livestream: “Thưa quý vị, chỉ còn vài giờ nữa thôi là chúng ta sẽ nói lời tạm biệt với 2020. Phúc đã thấy không khí Tết tràn ngập tại đây…”. Hai anh em lại có thêm dịp “song kiếm hợp bích” trong một dự án lần đầu tiên mình có cơ hội làm, đó là việc tổ chức một phiên đấu giá tranh gây quỹ cho Operation Smile. Vậy mà cũng làm được nữa. Rồi cứ nhìn thấy anh Phúc thật sự chu toàn trong vai trò MC, bất kể chương trình là lớn hay nhỏ, anh tương tác cùng ban nhạc tham dự chương trình, cùng khách hàng và các bạn nhân viên. Đứa vô cảm như mình bắt đầu nhận ra, thật may là có anh Phúc nên ở đây có Tết.

Hồi tháng 1 vừa rồi mình cũng đã có những thay đổi nhất định trong công việc, chuyển qua chỗ làm mới nên cũng muốn thông báo với những đối tác thân thiết, trong đó có gia đình anh Phúc, vì mình cũng hứa với Chíp Sún là về Sài Gòn rồi sẽ hẹn cả nhà đi ăn. Nhưng có phải cứ muốn đi ăn là xong, mấy người ưa bận rộn này chỉ cần có cơ hội là sẽ kết hợp với công việc, mình và anh Phúc lại tổ chức một buổi tiệc tối gây quỹ từ thiện cho “Màu hạnh phúc” tại nhà hàng The Post Duck Kitchen. Mình đã mất 3 ngày để lên chương trình, mình đã nghĩ là không quá khó nên sẽ làm, cái video này là kết quả của một buổi tối suy nghĩ, sáng hôm sau thức dậy từ 5h sáng và ngồi suốt mấy tiếng để hoàn thiện. Buổi tối thì lại lung linh 🙂

Vậy đó, đây là những lời cuối cùng trong năm mới dành cho một người anh mà mình thấy rất yêu quý. Chúc anh chị, bé Chíp Sún và bé Ny một năm mới thật nhiều niềm vui và sức khỏe. Và vì yêu quý nên mình cũng mong anh chị sẽ có thêm cả những khoảng thời gian sống chậm lại chút xíu và đừng làm việc quá vất vả, vì những khoảnh khắc không đứng trước ống kính cũng quan trọng mà.

Video: Màu Hạnh Phúc
MC Dương Hồng Phúc và gia đình tại nơi làm việc mới của mình – Công ty Q Industries Việt Nam tháng 01/2021

Thank you for TUI-ing this together!

How do you look at the one you love and tell yourself it’s time to walk away?

Tam Tien Beach 🏖

I was told to be one of those overachievers at work, I thought I was one of those who has been blessed to have met so many amazing mentors, partners and beautiful colleagues who have been a great motivation for me to keep striving.

I’ve been very busy doing the things I love and loving the things that I do, this is all thanks to the people who have got my back and myself for not giving up on pursuing my own dreams.

Discover your smile

It was me delivering one of my presentations to give an introduction of TUI during the first Partners’ Briefing Series – a nation-wide roadshow to promote TUI BLUE Nam Hoi An. TUI stands for Touristik Union International – the world’s largest travel company.

About one and a half year ago, I got the offer as the Pre-Opening Director of Sales and Marketing to open the first TUI BLUE Nam Hoi An, which happens to be the first TUI Blue hotel in Asia – a member of TUI Group. And while people have the absolute rights to feel what they feel, I did feel very special while accepting this new offer. TUI for us is giant, it was like I got an offer from Yahoo or Google of my own industry. The TUI Smiley logo has become an icon in the world tourism industry for many decades.

Explore the more…

“You are Miss 001, because you are the first employee of TUI BLUE Nam Hoi An”, I was explained by the employer. It took me 2 months to warm up, the probation period is what it is called to get acquainted to a completely new working style and environment. After 2 months, I started seeing rainbow and butterflies 🌈 🦋 . I was able to build my own team and do take on the challenge to build a hotel brand awareness from the scratch, with a new hotel brand, located in an complete unknown destination.

Partners’ Briefing Series at Press Club Hanoi – October 2019
Partners Briefing Series continued in Hanoi 2019
Partners Briefing Series continued at the Deutsches Haus Ho Chi Minh City.
Partners Briefing Series in Danang – November 2019
Partners Briefing Series in Hue – November 2019
Partners Briefing Series in Hoi – November 2019
Christmas High Tea in Hoi An – Destination Wedding Briefing – December 2019
Some people dance in the rain, other people just get wet ☔️

Soft Opening – COVID-19 then now what?

We never really stopped our activities. For many reasons, the show must go on. 2020 was tough although we have been the luckiest people on Earth who have been able to live in Vietnam during Covid-19. And despite of a global pandemic still ranging, and followed by a tropical storm and rainy season, TUI BLUE Nam Hoi An has still been able to operate throughout the year while most hotels and resorts in the regions had to temporarily shut down.

Culture event with partner Y Van Hien – Celebrating the 45 years of diplomatic relations between Vietnam and Germany 🇩🇪
New Year’s Eve Gala and Auction Dinner at TUI BLUE Nam Hoi An to raise fund for Operation Smile Vietnam.
Arts for Smiles Gallery was founded in 2020 – the first Art Gallery in South of Quang Nam, located at TUI BLUE Nam Hoi An.
Cooperation with Tohe Social Enterprise in 2019-2020

Until we are TUI-gether again!

I don’t know what people do out of a global pandemic. We made face masks, we followed the government instructions, we tried to keep our activities alive whenever we had a chance.

Thank you to all the senior leaders for giving me the chance to do what I am capable of. Artur, I haven’t been to Hanover yet 😔
Dieter and Tania – without you I will not be Miss #001
Thank you anh Kien for all your support!
Marko, I hope to see you again after the pandemic 😷

Last but not least, I am thankful that I had a team that would never give up on me, although I was the first person who came and found the team and I decided that I would eventually need to depart, for one and many other reasons that make more sense for my future endeavors.

Thank you to my (extended) Sales & Marketing team!
Don’t stop dreaming!
Thank you for TUI-ing this together with me! Chị Hồng & anh Hoàng Anh – two of my most senior members of the Sales and Marketing team.
When life gives you lemon, make lemonade. When life gave us a major flu 🤧, which turned out to be a global pandemic 😷, we made face-masks with a smiley logo 😊
Andreas and Bridget – it was a pleasure knowing you and thank you for your great support and trust!
Thank you lovely Hoa for being part of my incredible journey! This lady really made me cry on the day of my departure.
Thank you Tuan – this talented and young little brother for being a great multiplayer of the team. We won’t be able to have our name today without your support 💙
Thank you Trang for your resilience and commitment. I know we don’t talk much but just so you know I am very proud to have you to be part of the team.
This little sister was the first person that I hired to the team, one of the members that I spent the most time with in both professional and in real life. Chau has lot of potentials and I hope she would always find joy and peace in what she does in life.
Phuc I was really tough on you while you were our intern but I hope the experience was worthwhile. You are the best 💙
Thank you Thao – the newest member of the team – Our meeting was very brief but I have confidence that you will be great at what you do ❤️
Once upon a pandemic team 😇

This is definitely not Goodbye as I am sure our paths will cross again soon, one way or another. Please take care, don’t stop dreaming and till we are TUI-gether again! 💙

Aspirations

Interview 1:

Me: Can I ask you a question?

Interviewer: Of course!

Me: What are your aspirations? Apart from making money and being an entrepreneur?

Interviewer: Well, we have three kids to take care of. I often go home around 7 or 8 depending on the workload but yes, I’d like to stay at home more than being outside, I guess this has made me a family man. I’d like to spend time with my family.

Me: What about your wife?

Interviewer: She has part time teaching job, part time only, most of the time she would spend with me and the kids, too.

Me: Okay


Interview 2:

Interviewer: What are the most important thing for you between time, money and health?

Me: Without having a good health, both time and money will be meaningless. I am blessed to have good health, hence the three factors are now equally important for me.

Interviewer: How do you see yourself in 3-5 years time?

Me: If I have all those three? I will be a full time muse! I think I am pretty good at that.

Fitting in

I just have a quick thought, for people who have been so considerate or trying to be one by putting themselves in other people’s shoes.

Isn’t it true that in order to put yourself in other people’s shoes, you first need to make sure that you fit in theirs?

It often starts when someone says this: “I feel you, when I try to put myself in your shoes…”

Question: Do you think you would fit in my shoes in order to really feel what I feel?

Vườn trong phố

Góc vườn nhỏ tại LAM VILLA Riverside

Dạo gần đây tôi lại có cơ hội được quen với những người phụ nữ lớn tuổi hơn mình, có những người chỉ hơn 3-5 tuổi, có những người hơn đến ba chục tuổi. Sau hàng loạt những buổi gặp gỡ để đi từ người lạ sang người quen rồi đến người thân, chúng tôi lần lượt đi vào từng chủ đề của cuộc sống. Tình yêu và những vấn đề có liên quan như một lẽ tất nhiên thành một phần quan trọng của những buổi trao đổi.

Tình yêu của mỗi người mỗi khác. Tôi đã và đang được chứng kiến nhiều mối tình đẹp, song song với những mối tình dang dở hoặc những mối tình không vui. Không hiểu rồi đây, những suy nghĩ của tôi sẽ còn đúng như những gì tôi luôn tin tưởng hay không, nhưng hình như việc lý tưởng hóa tình yêu có lẽ là một điều không cần thiết. Và ngay cả việc yêu nhau đến chết, sự lãng mạn thái quá, hay những xúc cảm lấn át lý trí ngày càng trở nên không hợp thời. Nhưng nếu có lời hay, ý đẹp qua văn học nghệ thuật thì chắc tôi vẫn sẽ đọc. Nói về tình yêu đẹp, lãng mạn, người ta hay nhắc đến tình yêu giữa Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh, thông qua những lời thơ lãng mạn, có khi tha thiết, khi dữ dội, khi dịu êm.

Cá nhân tôi phải thừa nhận rằng, các bài thơ đều rất hay, rất đẹp và rất tình. Đến nỗi tôi luôn gặp khó khăn mỗi khi cần chọn ra một trích đoạn nào đó của bài, mà nguyên nhân chỉ là vì câu nào trong bài thơ cũng hay, nếu bỏ qua có lẽ sẽ luôn là một thiếu sót. Điều này đúng với “Sóng” hay “Tự Hát” của Xuân Quỳnh có câu thơ nổi tiếng “Em lại trở về đúng nghĩa trái tim em…”

Lên lớp 7, có một lần tôi được cân nhắc vào học đội tuyển Văn, mặc dù chẳng bao giờ được đi thi mấy giải kiểu này, mà tôi cũng chẳng có hứng thú. Điều tôi hứng thú hơn cả có lẽ là việc có những vần thơ vẫn cứ ám ảnh trong đầu và theo tôi lớn lên. “Vườn trong phố” của Lưu Quang Vũ là một ví dụ.

“Trong thành phố có một vườn cây mát
Trong triệu người có em của ta
Buổi trưa nắng bầy ong đi kiếm mật
Vào vườn rồi ong chẳng nhớ lối ra.

Vườn em là nơi đọng gió trời xa
Hoa tím chim kêu bàng thưa lá nắng
Con nhện đi về giăng tơ trắng
Trái tròn căng mập nhựa sinh sôi.

Nơi ban mai cỏ ướt sương rơi
Một hạt nhỏ mơ hồ trên má
Hơi lạnh nào ngón tay cầm se giá?
Suốt cuộc đời cũng chẳng hiểu vì sao…

Nơi đêm khuya vọng lại tiếng còi tàu
Bỗng nhớ xa xôi những miền đất nước
Nơi bài hát lên đường ta hẹn ước
Nơi góc vườn ta để quên chùm hoa…

Nơi vòm lá rì rào xao động cơn mưa
Quả ngọt chín khi mùa ve lại đến
Những chân trời màu hồng những chân trời màu tím
Những ngôi sao bàng bạc cả hoàng hôn.

Nơi lá chuối che nghiêng như một cánh buồm
Cánh buồm xanh đi về trong hạnh phúc
Se sẽ chứ, không cánh buồm bay mất
Qua dịu dàng ẩm ướt của làn môi.

Dưa hấu bổ ra thơm suốt ngày dài
Em cũng mát lành như trái cây mùa hạ
Nước da nâu và nụ cười bỡ ngỡ
Em như cầu vồng bảy sắc hiện sau mưa.

Đến bây giờ đánh giặc anh đi xa
Nhìn lại mảnh vườn xưa thấy hẹp
Biết bao điều anh còn chưa nói được
Rối rít trong lòng một nỗi em em.

Rừng rậm đèo cao anh đã vượt lên
Theo tiếng gọi con tàu ngày bé dại
Vườn không níu được bước chân trở lại
Nhưng lá còn che mát suốt đường anh.

Mảnh vườn em vẫn là mảnh vườn xanh
Nơi ban đầu lòng ta ươm tổ mật
Nơi ta hái những chùm thơ thứ nhất
Nơi thu sang mây trắng vẫn bay về”.

Vườn trong phố – Lưu Quang Vũ
1967

Arts for Smiles

I often find myself living in contradictions. Yes I want to make a different in life and I keep surprising myself every day now and then, for all the new things that I am able to come up with, knowing that the only way that I should live myself is to move forward. Another part of me keeps saying to myself that I should really live a quiet life because all the noise won’t bring us happiness.

Some people would like to help other people in silent, at their own capabilities. I wish I could do that someday, too, but it will take more time I guess. For now, I am pretty happy with the fact that I would at least still able to come up with new ideas regardless of having to bear with all the current burdens caused by the economic situations and plenty of social issues.

So I have come up with this idea to finally do something meaningful in my birth month, with hopes that I would be able to do something good to help ourselves and those who are in need.

Happy November – Here’s to celebrate the Arts for Smiles!