Theo dấu vàng son

Vậy là sau nhiều năm, theo cách nói của ca sĩ Thu Phương khi so sánh cuộc đời mình như một dòng sông đã trải qua quá nhiều mùa lũ, sau khi mà đi về đâu cũng là thế, khi mà thiên đường đã khép nguồn cơn, Thu Phương quay trở lại, như chưa bao giờ.

Mấy ngày hôm nay, giống như có nhiều những mối lương duyên lớn nhỏ gộp lại, có rất nhiều người đang cùng có mặt ở Sài Gòn cùng một thời điểm, cũng vì thế mà kéo theo những buổi gặp gỡ. Cả ba tối liên tiếp chẳng có hôm nào về nhà trước 12h đêm, kể ra cũng có cái hay, thêm một lần nữa, khi vẫn đang được sống một mình và sống “tự do” trong chính khuôn khổ mà mình tạo ra. Tháng tới sẽ về Hà Nội hơn 1 tuần nhưng kiểu gì cũng sẽ phải về nhà trước 12h vì nếu không mẹ sẽ gọi điện cho liên hồi cho đến khi nhìn thấy con gái về nhà an toàn.

Năm nay tôi tự thấy mình có thật nhiều may mắn được tham gia và góp mặt nhiều hơn vào những sự kiện văn hóa, nghệ thuật. Không phải là cái gì lớn lao, chỉ là có may mắn được là một người có cơ hội chứng kiến và thưởng thức những gì mà mình cho là rất có giá trị.

Ngày hôm qua, nhờ có đối tác cũng đồng thời là một người bạn thân thiết, tôi đã có cơ hội được tham dự một đêm nhạc vô cùng chất lượng của chị Thu Phương. Bản thân tôi bắt đầu biết về ca sĩ Thu Phương chắc là từ khi học lớp 2 hay lớp 3, hồi đấy thì chưa biết thưởng thức nhạc của chị một cách trọn vẹn, và so với các anh chị ca sĩ nổi tiếng thời đấy thì có lẽ mình cũng không quá là hâm mộ chị, vì có hiểu gì đâu mà hâm mộ. Chẳng hiểu sao từ bé mà tôi cứ hay đi nghe nhạc người lớn. Hồi đấy nếu là Thu Phương hát thì mình thích bài: Thôi Anh Hãy Về, song ca cùng Lam Trường. “Thôi anh hãy về, cứ yên lòng rồi giông tố sẽ qua…”. Khi lớn lên rồi, mình rất thích bài “Đêm nằm mơ phố” và thêm một chút nữa thì mới cảm được bài “Dòng sông lơ đãng”. Còn những bài hát như “Có phải em là mùa thu Hà Nội” hay rất nhiều những bài hát tên tuổi khác nữa.

Rồi bỗng một ngày, dưới sự quan sát và ý thức hạn hẹp nhưng không-hiểu-gì-để-phán-xét của một đứa trẻ khoảng chừng 11 hay 12 tuổi, tôi đọc một bài báo về việc ca sĩ Thu Phương và ca sĩ Bằng Kiều đã “rời bỏ” quê hương để theo đuổi giấc mơ Mỹ cùng những rắc rối khác về đời tư và vấn đề chính trị. Sau một thập kỉ trôi qua, chúng tôi lại được thấy họ lần lượt về Việt Nam, với một hình ảnh khác và một tâm thế khác, duy chỉ có giọng hát, có thể đã có thêm nhiều phần sương gió, nhưng chưa bao giờ hết đẹp và chưa bao giờ hết đẳng cấp.

“Không hiểu sao mình cứ thích nghĩ là các nhạc sĩ viết bài hát này riêng cho mình” – hôm qua Thu Phương có nói như vậy khi đang hát ở phòng trà Đồng Dao, một chương trình khá là chất lượng về nội dung theo một chủ đề có tên là: “Theo dấu vàng son”. Thực ra, việc người ta hay tìm thấy bản thân trong các nhân vật trong phim hay âm nhạc cũng là lẽ thường. Với tôi thì đây là một cách để thấy cuộc đời có thêm chất nhạc và chất thơ. Nhưng mà thật ra thì với một nghệ sĩ như Thu Phương, hay những nghệ sĩ lớn khác, việc họ có những bài hát gắn bó với tên tuổi, hay đúng như các cách nghệ sĩ nói, đây là bài hát viết về cuộc đời tôi thì cũng không có gì là lạ cả.

Có rất nhiều những bài hát nổi tiếng được thể hiện bởi Thu Phương, nhưng những sáng tác của nhạc sĩ Việt Anh luôn chiếm một vị trí rất quan trọng. Tôi có được nghe kể lại là những sáng tác của nhạc sĩ Việt Anh, đã theo Thu Phương trong suốt hơn hai chục năm hoạt động nghệ thuật, bắt đầu với “Dòng sông lơ đãng”. Mình không phải nhà phê bình âm nhạc, nhưng tự cảm nhận được rằng, các tác phẩm của nhạc sĩ Việt Anh đều quá đẹp, về ý nghĩa, về nội dung và vần điệu, đến mức mà mình luôn nghĩ rằng, các ca sĩ, phải may mắn lắm mới được Việt Anh viết tặng.

“Từng ngón tay, khép như nụ hoa trắng . Bỏ lại dòng sông lơ đãng trôi qua”.

“Từ chốn nào, dòng sông đã hòa cùng đại dương. Cạn bến bờ, chiều nay thẫn thờ nhìn hoàng hôn”.

“Như chưa bắt đầu”

Sau nhiều năm, theo cách chị nói là dòng sông đã trải qua quá nhiều mùa lũ, dòng sông của Thu Phương, theo cách miêu tả của nhạc sĩ Việt Anh, đã không còn lơ đãng nữa. Một vài năm về trước, Thu Phương đã từng hỏi Việt Anh rằng, chị không biết quyết định mình rời bỏ quê hương sang Mỹ có phải là quyết định đúng, và chính lúc này, anh Việt Anh đã viết tặng chị Thu Phương một ca khúc khác là “Chưa bao giờ” để trả lời câu hỏi của Thu Phương. Khi biết đến ca khúc này, mình đã không biết là ca khúc được viết cho Thu Phương. Và bản thân cũng không hẳn là một người phải trải qua những biến có gì quá to tát trong cuộc đời, nhưng mình tự thấy rằng, đây là một trong những ca khúc mà mình thấy dễ gây ám ảnh ám ảnh nhất trong những năm trở lại đây, với những câu từ như: “Có bình yên nào không xót xa” hay “Đi về đâu cũng là thế, buồn kia còn trong dáng ngồi. Thiên đường xưa khép lại, từ muôn năm rồi”.

Cũng nhờ có sự kiện này, tôi mới có thêm cơ hội tìm hiểu sâu hơn về xuất thân và gia đình của ca sĩ Thu Phương. Đây cũng là lần đầu tiên tôi được nghe tới ca sĩ Quang Minh, là anh trai của nữ ca sĩ cũng là một giọng ca vô cùng đẹp mà tôi đã còn quá trẻ để biết tới. Và cũng là lần đầu tiên được nghe một bản song ca mượt mà đến từ hai nghệ sĩ lớn với bài hát “Không còn mùa thu”, một bài hát mà tôi cũng vô cùng ưa thích:

Không Còn Mùa Thu – Thu Phương & Quang Minh

Về “Theo dấu vàng son”, thực chất đây không hẳn là một chương trình quá hoa mỹ và chất lượng hình ảnh, phóng sự cũng chỉ ở mức chấp nhận được. Chỉ là theo cảm nhận của tôi, có thể Thu Phương đã làm chương trình này một cách hết sức cảm tính, để thực hiện được những mong muốn của mình để tưởng nhớ về một người phụ nữ Việt Nam trong lịch sử mà mình đã vô cùng ngưỡng mộ, yêu thương và tôn kính. Và chỉ khi con người ta lớn lên, đi đến nhiều vùng miền và trải qua những biến cố trong cuộc đời, những người có những hoàn cảnh đặc biệt sẽ tìm ra những mối đồng cảm và biết xót thương cho người và cho ta.

Những hình ảnh tưởng nhớ tới Nam Phương Hoàng Hậu và những dòng thư trong lời kêu gọi phụ nữ thế giới của cựu hoàng hậu: “Thay mặt cho mười ba triệu phụ nữ Việt Nam, tôi thỉnh cầu tất cả những thân hữu của tôi, bạn bè của nước Việt Nam, hãy bênh vực cho tự do”.

Khi làm chương trình này, Thu Phương đã di chuyển tới nhiều địa điểm, vùng miền tại Việt Nam, bắt đầu từ đất cảng Hải Phòng – là quê hương của ca sĩ, cũng là nơi chị biết đến hoàng hậu Nam Phương tại Dinh Bảo Đại tại Hải Phòng. Thực ra đây là nơi mà cựu hoàng Bảo Đại cùng gia đình đã sử dụng để nghỉ ngơi mỗi khi có chuyến công du ra Bắc. Khi còn bé, ca sĩ Thu Phương kể lại rằng chị đã nghĩ là hoàng hậu Nam Phương chính là người Hải Phòng. Sau Hải Phòng, ca sĩ Thu Phương đi theo dấu chân của Nam Phương Hoàng Hậu tới Huế, Đà Lạt và cả một vùng quê nằm ở miền Nam nước Pháp, nơi mà hoàng hậu Nam Phương đã trút hơi thở cuối cùng nơi đất khách quê người. Chỉ có Thu Phương, với linh tính, cảm tính của người phụ nữ mang trong mình nỗi nhớ của một người con xa quê mới hiểu rõ được động lực nào để chị đã bắt đầu và kết thúc hành trình ấy. Đối với quan sát của tôi thì đây là một cách tròn vẹn để tỏ sự kính trọng, biết ơn và ngưỡng mộ nhưng thêm nhiều phần xót xa cho cuộc đời một trong những người phụ nữ đẹp, quyền lực nhưng có số phận bi thương nhất trong lịch sử Việt Nam.

Thu Phương đã xuất hiện rất lộng lẫy trong những trang phục dạ hội đến từ một nhà thiết kế rất danh tiếng, tuy vậy, khi trải lòng mình về một ca khúc về Hoàng Hậu Nam Phương, ca sĩ đã chọn cho mình một bộ áo dài năm thân tối màu được thiết kế bởi Ỷ Vân Hiên. Vẫn trên sân khấu của phòng trà Đồng Dao, có một Thu Phương khiêm nhường hơn, dung dị và đoan trang, một hình ảnh có phần trái ngược với hình ảnh Thu Phương cá tính mạnh mẽ thường thấy.

Nhóm “người Việt trẻ” chúng tôi trong trang phục truyền thống của Ỷ Vân Hiên cũng đã kịp chụp lại một tấm hình kỉ niệm cùng ca sĩ Thu Phương trong sự kiện này.

Vậy là sau nhiều năm, theo cách chị nói khi so sánh cuộc đời mình như dòng sông đã trải qua quá nhiều mùa lũ, sau khi mà đi về đâu cũng là thế, khi mà thiên đường đã khép nguồn cơn, Thu Phương quay trở lại, như chưa bao giờ.

Nguồn ảnh bìa – Poster “Theo Dấu Vàng Son” lấy từ website chính thức của ca sĩ Thu Phương http://casithuphuong.com/

Nàng thơ

Hồi gặp em ở chỗ làm thì anh thấy em cũng cứng thật, nhất là lúc em làm việc. Nhưng có hôm anh đi qua L’espace, hôm đấy anh thấy em mặc đồ gì đấy rất đẹp và nhìn mặt rất xinh đi dạo trên đường Tràng Tiền là anh nhận ra em thực ra là một người rất lãng mạn và nữ tính, cái này ai thân với em thì sẽ thấy.

Trên kia là lời nhận xét của anh bạn thân rất thân nói với mình ngày hôm nay khi mà cả hai đang ở nơi mà mình gọi là “Sài Gòn Cô Tiên năm 2020”. Có vẻ anh ấy còn nhận ra một phần mơ mộng trong con người mình từ lúc mà hai anh em còn chưa thân nhau. Còn cậu bạn thời thơ ấu thì vẫn luôn tự an ủi mình, thôi cậu cứ như vậy đi, đừng thay đổi, dù có già đi cậu vẫn là nàng thơ của tớ, những thằng khác không có đâu, vì cậu không thay đổi, cậu vẫn là nàng thơ. Ừ thì đó, nhưng thơ mãi sao được đây…

Sài Gòn Cô Tiên năm 2020

Mình nghĩ một trong những điều trớ trêu nhất chính là việc người khác giao cho mình làm kinh doanh, trong khi bản thân thực chất lại là một người theo thiên hướng khoa học xã hội và nghệ thuật. Nhiều khi ước gì mình sinh ra vào một thời đại khác, khi mà các bạn “học giỏi” không có nghĩa chỉ là giỏi các môn khoa học tự nhiên để sau này thi vào khối tài chính ngân hàng. Có những giai đoạn mình cố ép bản thân ngồi trong nhóm của những người học giỏi đấy rồi lại thấy mình chẳng liên quan. Mà không hiểu sao mình cứ nghĩ nhiều thế làm gì cho mệt não. Công việc cũng chỉ là công việc, không chơi thì nghỉ. Nói thì dễ mà chẳng hiểu sao cứ miên man…

Mà cũng đúng thôi, sau cả một chặng đường đấu tranh cho những cái tôi to đùng, mình lại giật mình tự hỏi vậy con bé ngày xưa đâu rồi? Cho mình xin phép phàn nàn một câu, làm người lớn đôi khi thật chán…

Mình đã từng là một đứa bé đi sưu tập những nhánh cây và hoa về nhà trồng và mỗi sáng đều chạy lên sân thượng để kiểm tra xem hoa mười giờ đã nở chưa và luôn cảm thấy vui mỗi khi có một bông hoa nở đẹp. Giờ thì không cây cũng chẳng cỏ, chỉ thầm ngưỡng mộ những người luôn nuôi dưỡng tình yêu đặc biệt với thiên nhiên.

Mình cũng là đứa ngồi mải miết đọc những quyển sách ngữ văn của các chị gái. Mình nhớ hồi đấy mình học tiểu học, các chị lớn hơn 3-5 tuổi nhưng đã bắt đầu ngồi đọc những bài văn thơ nước ngoài và còn học thuộc. Có một bài mình chỉ nhớ loáng thoáng có tựa đề là: “Thư gửi mẹ” của một tác giả người Nga, còn có một đoạn thơ như thế này. Cũng không hiểu sao đến khi mình đi học thì không còn những bài thơ như vậy nữa.

“Chỉ có điều mẹ nhé những ban mai

Đừng đánh thức con như tám năm về trước

Đừng gợi lại làm chi những giấc mơ đã mất

Đừng gợi chi những mộng đẹp không thành

Cũng đừng dạy con nguyện cầu vô ích

Nẻo về xưa đã khép lại rồi

Chỉ có mẹ là diệu kỳ, ánh sáng niềm vui…”

Rồi bây giờ lại thêm thời đại 4.0, kỉ nguyên của công nghệ nữa. Mình thấy thêm một điểm nữa là mỗi lần xã hội có thêm một bước tiến mới thì cái bản chất bảo thủ của mình nó lại lộ rõ thêm một phần nữa. Cứ như thế này thì còn chỗ nào cho tình người? Còn chỗ nào cho mộng mơ? Chẳng hiểu những thời đại sau này, như con cái mình nếu có thì các bạn ấy sẽ lớn lên như thế nào nhỉ? Mình đã có thời gian đi du học và nghĩ rằng lựa chọn về Việt Nam là chuẩn xác, nhưng rồi nghĩ lại một câu chuyện khác rồi lại đặt lại câu hỏi cho bản thân, liệu rằng mình đã nghĩ đúng chưa? Mình có một câu chuyện mà mình đã có cơ hội tham gia vào như một vai nữ chính trong phim.

Sometimes it doesn’t have to make sense, to make sense…

Sau này có con thì cho con sống ở đâu?

Chuyện về người hơi bị cũ. Hồi đấy mình mới tốt nghiệp và đi làm được khoảng 2 năm thì có quen một anh này. Nói chung biết nhau cả một khoảng thời gian không cảm xúc gì và vào một ngày đẹp trời mình bắt gặp một cái ánh mắt anh ta nhìn mình theo kiểu cực kỳ là bất thường. Mình cũng thắc mắc không hiểu có phải do mình là con gái nên thường hay tưởng tượng là bọn con trai nó thích mình không. Xong từ lúc đấy người anh kia đi đâu cũng thông báo để mình biết, đến mức thói quen của mình cũng thay đổi vì cứ phải theo dõi các chuyến bay của người ta và muốn biết người ta có an toàn hay không. Một ngày đẹp trời khác khi đang ngồi nói chuyện anh ấy đột nhiên hỏi mình: “Sau này có con thì cho con sống ở đâu nhỉ?”.

Thấy kỳ lạ gì đâu. Mình hỏi con ai cơ? Con anh ấy hả? Sống ở đâu mà chẳng được 😂

Không, ý anh là nên sống ở Việt Nam hay ở Châu Âu hay ở Úc. Ví dụ ở Việt Nam thì sẽ dễ tìm giúp việc nhưng giao thông thật là khủng khiếp, còn bên Châu Âu thì việc học có vẻ sẽ tốt hơn…

Mình đã nói với anh rằng là quan trọng nhất là ba mẹ của con là ai và mình có cố gắng tạo điều kiện tốt nhất cho con hay không thôi, ở đâu cũng được mà. Nhưng em nghĩ mình đang đi quá xa rồi đấy.

Anh kia: Rồi một ngày nào đấy chúng ta sẽ quay lại nói về chuyện này thôi, anh chắc chắn đấy.
.
.
.
Nhiều năm sau, cái chắc chắn của anh đã đảm bảo là đến giờ anh vẫn chưa lấy vợ, mà cũng có thể anh chẳng muốn lấy ai, nếu lấy thì có vẻ sẽ phải lòng một cô gái Việt Nam nào đó thôi. Mình đã từng mất khá nhiều thời gian chỉ để nghĩ về người này xong giờ chẳng nghĩ gì nữa, sau vụ Covid anh này cũng đang tạm trôi dạt về châu Âu, vẫn đủ tử tế để cập nhật cho mình về địa điểm mặc dù chẳng biết bao giờ mới có cơ hội gặp lại 😊

Chỉ mấy hôm trước thôi mình đã nghĩ là nếu mình có lập gia đình và nếu có con cái thì cứ ở Việt Nam thôi. Nhưng chẳng hiểu sao, ngày hôm nay, chỉ sau một buổi họp về công việc, mình bắt đầu thấy có những điều không ổn… Thôi thì vẫn như mình đã từng trả lời anh kia, dù có ở đâu cũng sẽ cố gắng làm những gì tốt nhất có thể…

Mình thực sự vẫn cần nhiều hơn thời gian để mộng mơ…

Ảnh chụp một buổi chiều Sài Gòn mưa tầm tã tại The Dorm Đồng Khởi. Ảnh do anh Trang Minh Hà chụp.

Try everything, keep the best!

I have recently decided that every time I see something good or someone who has done something that I found meaningful, I will make a record out of it. Either to give them a recommendation on Social Media or at least to write a blog post or to tell the story to related people that I know just to show my appreciation.

I first met this brother – Kyo Phan about 2 years ago when I was in charge of the Sales and Marketing activities for Legacy Yen Tu – MGallery. He was the make-up artist in the first photo-shooting project which I had the chance to take care of. He didn’t really have chance to talk much as was mainly for him to listen to me and to what other people had to say. We added each other on Facebook, occasionally “Like” and “Comment” to each other’s post but hardly ever talked, maybe once or twice because there was actually no reason to do so. We barely knew each other. I remember that one time I told him that I had a job change to Hoi An area.

About a month after, he contacted me and see if we could have a chance to work on another shooting, this time at TUI BLUE Nam Hoi An, the new resort where I am currently assigned to work. I would love to say yes but the resort was not ready, I referred his proposal to another sister property in the area so that he could still get the work done. Then he said, whenever I need something regarding make-up or taking profile pictures I would need to let him know. I thought it was kind for him to say so but didn’t really care much at that moment.

I guess about 2 months after we finally had the chance to meet again when I was back in Hanoi for my business trip, we met up over a nice dinner at Ming Restaurant of the Pan Pacific Hanoi. He wanted to introduce me to the lead model in one of his recent projects – Dr Kha Le from Trend Smile. And the moment he introduced my name and how we met, I was stunned. He said I was the one who took care of him so well in one of the best shootings that he has ever done. Because of me taking time to introduce to him everything about the Legacy Yen Tu, from the pottery and the meaning of the rice-husk wall so he remembered and the crew was able to capture the best shoots of the property and models.

Then we kept talking the entire evening and ended up having a nice drink at Angelina’s of the Sofitel Legend Metropole. He reminded me that we needed to do a shooting for me so we decided to do in a few days after. And here are the results:

This is the most like-able picture of the entire album. I do not know why people like it so much ☺️
For this picture to be done, it took me no less than 30 times passing the road ☺️
I think I actually look more like an actress in this picture.
Another “celebrity” moment ☺️
I don’t know how they were able to capture this look…
And this too ☺️
I think it’s kind of fun to do this once in a while ☺️

And only once in a while should be enough I guess. But the experience was worthwhile as I do believe that I had the chance to work with one of the best teams in the make-up and styling industry in Vietnam. Kyo Phan is definitely a genuine, fun and talented make-up artist. I was also blessed to know Duc Nhat, his hair stylish and especially Ms Mai Giang who did a great styling job for me on the shooting day. She was so gentle and caring and so humble for her own tittle as Vietnam’s Next Top Model 2012. I guess the next level of maturity when you know how to stop taking yourself too seriously.

Here are two of my favorite people: Mai Giang (Left) – Vietnam’s Next Top Model 2012 & Kyo Phan (Right) – The super talented make-up Artist 🤗

He is also a fashionista and a great model, too 😇

Hakuna Matata

For one and many reasons, April had never been the favourite month of the year for me and for many of us who live in the city of Hanoi. It is Spring here when we would rather expect to see beautiful flowers, but in this fast-paced developing city with full of ongoing construction projects, the sky could not look any sadder and greyer. Although the weather is not too hot, not too cold but you could easily feel the wet, dirty, smelly, sticky and humid air. By this time last year, I spent most of my time thinking of all the happenings with life, career, relationship and of course this damn weather too.

Like a day dreamer, I walked along a rainy street and I decided that I need to see a good friend of mine. The appointment was set up in only 10 minutes later in a coffee shop nearby, I guess this is why he became such a good friend of mine.

“How are you?” I asked.

“Happy”  He immediately replied.

“Why? and How?”

“Oh you know, I’ve got to do what I like, I quit the job that feel so stuck at it after three years. Of course there was a time that I feel hopeless, I even spent a month reading an over 400 pages long book about history of Vietnam. You know I could be historian now”. “You?” – He laughed and asked me back.

“Miserable”. I answered then looked away through the window and sighed.

“What are you looking at?” – He asked.

“The weather. I am so out of this place…”. I replied.

“What are your problems?” – He started to look at me and ask…

“Many problems” – I replied and went on: “But I’d like to blame on this weather so neither me nor anyone else would have to take this blame.

“Then let’s talk about the weather… What do you hate about it?”. He asked.

“It is messy here, there are times of the year when it is either too hot or too cold, too humid or too dry. Now it’s been raining for the whole month and no one seems to work… What kind of place is this? People are going crazy and so am I”. I felt guilty that I called him all his way to see me then have to hear all this but I just could not help it.

“Did you think about the upsides of this weather?” He asked and laughed a little.

“Okay, tell me, what’s up?” I asked.

“It’s raining and humid right? So that they could sell more home appliances like dryers, like raincoats or umbrellas. They are produced for a reason you know… Think about the law of supply and demand… And now you’re complaining that we have too many seasons huh? Thought you would be happy that you will be able to wear change your outfits after each season. The fashion industry in a city of four seasons will mostly have more things to do and to talk about than an all year round sunny city don’t you think?”.

He shut me up since then because I simply could not agree more…

I was asked to give lots of advices today to a new colleague of mine, who is an expatriate, completely new to the city and having full of doubts about herself and her future. We spent 03 hours of talk about everything then as soon as she started talking about the weather, I gave her a quick smile, realising the story is getting a little old. I said: “April showers bring May flowers, have you heard this before? I learned this some time ago.

And “Hakuna Matata” – I brought this from Lion King, it means “No worries”. Things will work out for the best.

camppretty_mayflowers

Life is Magnifique in Hanoi

life isNot too long ago I was in my 20-something crisis. I knew I was. I saw negative sides of things that I encountered on a daily basis with the highest level of disappointment I can get… I found nothing interesting in anything or anybody. That sounded so bad wasn’t that?

I walked along the rainy streets and I knew I had to make a phone call to a friend. 15 minutes later we got settled in one of the coffee shops near by. I asked if he could tell me the truth of how miserable I looked at that time… He was like ‘yeah yeah’ like it doesn’t even matter…and of course the fact that he did not show any sympathies to me at all made me a little angry… Then I decided to stop talking about myself. I saw the sparkles in his eyes and could not help wonder how he had been. I asked why he could be so happy. The answer was quite simple. He said he was happy because he loved all the things that he had been doing… Wasn’t that good?

But still, facing the fact that only him feeling good so it did not make me feel any better. I looked out the window and sighed: “Can you please tell me when this rain’s going to stop? I am so sick of this weather…” I said, with knowing that my friend might have been fed up with me already for ‘un-intentionally’ trying to turning him down… “I am so tired of this city. It’s always either too hot or too cold. And did you notice? The foggy and rainy weather has been like this for 1/4 of the year…” I continued.

Then he began – I think I only waited for this moment to hear his feedback. Because I know this guy will he super direct and straight to my problems.

“What’s happening with you?” He asked. “Are you trying to tell me that I am not acting like who I am? Like a normal me right?” I answered.

“Can’t be truer than that”. He laughed sneakily. I questioned him back: “Hey, I knew you also have a hundred things going on at the same time and you also changed your job last year… Don’t tell me it’s been a smooth process….!?”.

“Of course not… You had no idea how bored and disappointed I was when I had to quit the job. During my last few days at the office, apart from the day-to-day activities that we all have to accomplish, I had done something that I thought it was abnormal. I read through a 500 pages long book about Vietnamese history and now I feel like I have a new profession…”.

We laughed until his face looked a bit more serious again… “I think you should stop looking at the dark sides of everything. Of course you can leave if you don’t like this city anymore but you know more than anyone that there are goods and bads everywhere. Why don’t you look at this city to see our advantage of having seasonality? Other cities in Southeast Asia do not have that and they missed the opportunities to sell seasonal products and services…”.

“Okay!” I smiled and that’s when he knew that he made a clear point to me…

We kept the talking for another 15 minutes later before we greeted goodbye. 3 months later, I called him back and asked how he was doing… I know this is the man that I should be thankful for having him as a friend. And now, talking about seasonality, if you think Hanoi is the only capital city in Southeast Asia that has 4 seasons then it’s time to think again. We don’t just have 4 seasons, we have 12 flower seasons. I brought this idea for an internal presentation at work and received a number of good feedback… Let’s just forget about brand standards for now… I am just in love with the thought of me re-starting to have more of original ideas and finally get back to be my-authentic-self…

Rain

August came and brought in one of the heaviest showers of the year. For Hanoi and for me, it’s always easier to take, especially on a lazy weekend – The weather is simply perfect for sleeping in. But I know other cities might not take the storm that way… Anyway, let’s not talk about the dark side of that – at least for now…

wake up

July was just so good for me and I am expecting August to be even better than that. For one reason and for so many other reasons. I am a bit worried about myself as I started turning myself into a workaholic again… And the fact that people who work in Sales and the fact that we always look for the months ahead to achieve some certain targets virtually makes time run faster… Hope things will all turn out to be good…