Ru đời đi nhé!

“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi

Để một mai vươn hình hài lớn dậy

Ôi cát bụi tuyệt vời

Mặt trời soi một kiếp rong chơi…”

Ảnh: Trà Sen Bách Diệp

Hình như việc viết lách hay bất kỳ công việc nào trong cuộc đời này, nếu muốn làm thì tốt nhất là nên làm ngay, làm một cách đều đặn để trở thành một thói quen. Có lẽ cái đó gọi là sự luyện tập. Bản thân tôi có thích viết lách đôi chút nhưng có lẽ vì kỉ luật chưa đủ nên thường có xu hướng trì hoãn, cũng vì như vậy mà đến khi các ý tưởng bị dồn nén quá nhiều, mặc dù muốn viết nhưng vẫn không biết phải bắt đầu như thế nào và bắt đầu từ đâu.

Ai mà nghĩ rằng sẽ có một ngày như ngày hôm nay: Một ngày sáng chủ nhật, tôi đang ngồi trong một căn phòng vô cùng xinh đẹp nhìn ngắm sông Sài Gòn trên một nền nhạc vô cùng dịu êm, trái ngược hẳn với cái nắng vàng rượm, chói chang ngoài kia đang phản chiếu lên cái bồn nước innox trên mái nhà của ngôi nhà kế bên. Bên kia sông là tòa nhà cao nhất Việt Nam tại thời điểm hiện tại cùng với hàng chục các tòa cao ốc khác vươn mình cùng nhau tranh tối tranh sáng.

Có người đã từng nói với tôi rằng, ai cũng biết là mình sẽ già đi, nhưng không vì thế mà không cảm thấy bất ngờ mỗi khi bản thân mình bước vào thời gian “chạm ngưỡng”. Cuối cùng thì tôi cũng chạm ngưỡng 30, đủ để cảm thấy được những biến đổi trong tâm trạng và suy nghĩ đã tích tụ trong suốt những năm tháng tuối hai mươi. Thành thực mà nói thì tôi vẫn luôn tự cảm ơn cuộc sống này vì đã được sinh ra trong một gia đình bình thường. Gia đình bình thường là khi tôi được sinh ra khỏe mạnh, có ba mẹ, có anh chị em, có ông bà, có cô, dì, chú, bác xung quanh. Là khi tôi vẫn hát những bài hát, đọc những câu chuyện cho trẻ em mà không hề phải đặt ra bất kì câu hỏi nào vì mọi nhân vật trong bài hát, trong từng câu chuyện tôi vẫn luôn bắt gặp trong đời sống hàng ngày, ví dụ như việc tôi có ba, tôi có mẹ, tôi có mái nhà, tôi có cô giáo, có bạn bè, có ông, có bà trong bài hát “tóc bà trắng màu trắng như mây”. Tôi đã lớn lên như vậy, cho đến khi tôi nhận ra, cái sự bình thường mà tôi đang có không dành đến cho tất cả mọi người, mà nhất là trong xã hội ngày hôm nay, ngay cả những gì tôi đang có, không phải để bản thân thấy tự mãn, nhưng cũng là niềm mơ ước của rất nhiều người. Cũng chính vì lý do này nên tôi đã rút ra cho mình những kinh nghiệm sống nhất định, đủ để mình không mang bản thân ra so sánh với bất kỳ ai, mà chỉ thầm cảm ơn tới tạo hóa, cảm ơn tới những nguồn sức mạnh vô hình mà tôi không được nhìn thấy đã luôn giang tay che chở, cảm ơn ba mẹ, những người thân, những người bạn, những người đã bước vào cuộc đời tôi và trở thành một phần trong cuộc sống này.

Và cả việc bản thân mình là người Việt Nam cũng thật thú vị nữa. Có nhiều người nói rằng người Việt Nam có tâm lý “sính ngoại” trong tiêu dùng và ngay cả việc tiếp cận văn minh, ví dụ như việc cho rằng văn minh phương Tây – hoặc một nền văn minh lớn hơn, như các nước châu Á được coi là “mạnh” hơn thì có thể coi là ưu việt hơn. Thực ra thì nghĩ vậy cũng chẳng đúng mà cũng chẳng sai, vì suy cho cùng, mọi việc xảy ra đều có lý do của nó. Mà tâm lý này, tâm lý kia, chẳng phải là do sự dồn nén, tích tụ của cả một quá trình phát triển của nhiều ý thức hệ hay sao? Chắc hẳn rồi ai cũng vậy thôi, đã lớn lên qua việc lĩnh hội những dòng tư tưởng lớn, nếu không phải là việc lĩnh hội những lời răn của Đức Chúa Trời, của thánh Allah, hay của Đức Phật, hoặc chí ít là việc góp nhặt những câu nói nổi tiếng, nếu không phải là của Napoleon, Lev Tolstoy, thì cũng là những đúc kết tinh hoa từ Khổng Tử, Mạnh Tử và Lão Tử. Nhưng rồi tôi nhận ra rằng, hình như lý do chiến tranh, và việc cả xã hội tập trung vào “Đổi Mới”, vào nền công nghiệp hóa đã vô tình bỏ quên cái gốc của người Việt Nam, bỏ qua những góc nhìn thuần Việt của các học giả Việt Nam. Tôi sẽ không trách bản thân mình vì sự sinh sau đẻ muộn của bản thân, nhưng hy vọng có thể học thêm được nhiều điều ngay cả trong những năm tháng về sau này. Cũng có thể các thầy cô cũng đã từng nhắc đến từ khi chúng tôi đi học, câu chuyện về các vị anh hùng dân tộc, về Nguyễn Trãi, vua Trần Nhân Tông, vua Đinh Tiên Hoàng, chủ tịch Hồ Chí Minh, Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm hay nhà thơ Nguyễn Khuyến nhiều lần, nhưng rồi ngay cả bản thân tôi cũng bị cuốn vào vòng xoáy của việc tạo ra các phát minh khoa học, kĩ thuật; lợi thế cạnh tranh trong kinh doanh hay việc phát triển thương hiệu cá nhân theo xu hướng Tây hóa mà cũng vô tình quên mất rằng, hiểu được nguồn gốc, lịch sử của dân tộc cũng là một trong những thước đo quan trọng trong việc phát triển văn minh tiến bộ của loài người.

Thực ra tôi nghĩ rằng mình chẳng có biến cố gì quan trọng trong cuộc đời, ngoài chuyện cố gắng học hành, cố gắng tự lập và vượt qua những áp lực công việc và tất nhiên là cả những câu chuyện tình yêu khi buồn khi vui mà chắc chắn tôi không phải người duy nhất phải trải qua trong suốt cuộc đời này. Nói như thế thì nhạt nhẽo quá, nhưng suy cho cùng cuộc sống cũng chỉ là vậy thôi mà, chỉ cần xâu chuỗi những câu chuyện thường nhật, góp thêm những mảng kịch tính để viết lên thành những câu chuyện, những bộ phim về cuộc đời. Tất nhiên ngoại trừ việc bạn là một vĩ nhân, mà “Những bậc vĩ nhân phần nhiều là những kẻ ít sinh sản. Cây quý khó trồng” (Nguyễn Duy Cần). Và những câu chuyện về vĩ nhân thì vẫn thường được truyền tụng, từ đời này qua đời khác.

Xin được mượn lại một câu nói của Trịnh Công Sơn, nhân kỉ niệm 20 năm ngày mất của cố nhạc sĩ để tự chiêm nghiệm và phấn đấu cho những năm tháng về sau.

“Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người, thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được.” – Trịnh Công Sơn.

Vườn trong phố

Góc vườn nhỏ tại LAM VILLA Riverside

Dạo gần đây tôi lại có cơ hội được quen với những người phụ nữ lớn tuổi hơn mình, có những người chỉ hơn 3-5 tuổi, có những người hơn đến ba chục tuổi. Sau hàng loạt những buổi gặp gỡ để đi từ người lạ sang người quen rồi đến người thân, chúng tôi lần lượt đi vào từng chủ đề của cuộc sống. Tình yêu và những vấn đề có liên quan như một lẽ tất nhiên thành một phần quan trọng của những buổi trao đổi.

Tình yêu của mỗi người mỗi khác. Tôi đã và đang được chứng kiến nhiều mối tình đẹp, song song với những mối tình dang dở hoặc những mối tình không vui. Không hiểu rồi đây, những suy nghĩ của tôi sẽ còn đúng như những gì tôi luôn tin tưởng hay không, nhưng hình như việc lý tưởng hóa tình yêu có lẽ là một điều không cần thiết. Và ngay cả việc yêu nhau đến chết, sự lãng mạn thái quá, hay những xúc cảm lấn át lý trí ngày càng trở nên không hợp thời. Nhưng nếu có lời hay, ý đẹp qua văn học nghệ thuật thì chắc tôi vẫn sẽ đọc. Nói về tình yêu đẹp, lãng mạn, người ta hay nhắc đến tình yêu giữa Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh, thông qua những lời thơ lãng mạn, có khi tha thiết, khi dữ dội, khi dịu êm.

Cá nhân tôi phải thừa nhận rằng, các bài thơ đều rất hay, rất đẹp và rất tình. Đến nỗi tôi luôn gặp khó khăn mỗi khi cần chọn ra một trích đoạn nào đó của bài, mà nguyên nhân chỉ là vì câu nào trong bài thơ cũng hay, nếu bỏ qua có lẽ sẽ luôn là một thiếu sót. Điều này đúng với “Sóng” hay “Tự Hát” của Xuân Quỳnh có câu thơ nổi tiếng “Em lại trở về đúng nghĩa trái tim em…”

Lên lớp 7, có một lần tôi được cân nhắc vào học đội tuyển Văn, mặc dù chẳng bao giờ được đi thi mấy giải kiểu này, mà tôi cũng chẳng có hứng thú. Điều tôi hứng thú hơn cả có lẽ là việc có những vần thơ vẫn cứ ám ảnh trong đầu và theo tôi lớn lên. “Vườn trong phố” của Lưu Quang Vũ là một ví dụ.

“Trong thành phố có một vườn cây mát
Trong triệu người có em của ta
Buổi trưa nắng bầy ong đi kiếm mật
Vào vườn rồi ong chẳng nhớ lối ra.

Vườn em là nơi đọng gió trời xa
Hoa tím chim kêu bàng thưa lá nắng
Con nhện đi về giăng tơ trắng
Trái tròn căng mập nhựa sinh sôi.

Nơi ban mai cỏ ướt sương rơi
Một hạt nhỏ mơ hồ trên má
Hơi lạnh nào ngón tay cầm se giá?
Suốt cuộc đời cũng chẳng hiểu vì sao…

Nơi đêm khuya vọng lại tiếng còi tàu
Bỗng nhớ xa xôi những miền đất nước
Nơi bài hát lên đường ta hẹn ước
Nơi góc vườn ta để quên chùm hoa…

Nơi vòm lá rì rào xao động cơn mưa
Quả ngọt chín khi mùa ve lại đến
Những chân trời màu hồng những chân trời màu tím
Những ngôi sao bàng bạc cả hoàng hôn.

Nơi lá chuối che nghiêng như một cánh buồm
Cánh buồm xanh đi về trong hạnh phúc
Se sẽ chứ, không cánh buồm bay mất
Qua dịu dàng ẩm ướt của làn môi.

Dưa hấu bổ ra thơm suốt ngày dài
Em cũng mát lành như trái cây mùa hạ
Nước da nâu và nụ cười bỡ ngỡ
Em như cầu vồng bảy sắc hiện sau mưa.

Đến bây giờ đánh giặc anh đi xa
Nhìn lại mảnh vườn xưa thấy hẹp
Biết bao điều anh còn chưa nói được
Rối rít trong lòng một nỗi em em.

Rừng rậm đèo cao anh đã vượt lên
Theo tiếng gọi con tàu ngày bé dại
Vườn không níu được bước chân trở lại
Nhưng lá còn che mát suốt đường anh.

Mảnh vườn em vẫn là mảnh vườn xanh
Nơi ban đầu lòng ta ươm tổ mật
Nơi ta hái những chùm thơ thứ nhất
Nơi thu sang mây trắng vẫn bay về”.

Vườn trong phố – Lưu Quang Vũ
1967

Theo dấu vàng son

Mấy ngày hôm nay, giống như có nhiều những mối lương duyên lớn nhỏ gộp lại, có rất nhiều người đang cùng có mặt ở Sài Gòn cùng một thời điểm, cũng vì thế mà kéo theo những buổi gặp gỡ. Cả ba tối liên tiếp chẳng có hôm nào về nhà trước 12h đêm, kể ra cũng có cái hay, thêm một lần nữa, khi vẫn đang được sống một mình và sống “tự do” trong chính khuôn khổ mà mình tạo ra. Tháng tới sẽ về Hà Nội hơn 1 tuần nhưng kiểu gì cũng sẽ phải về nhà trước 12h vì nếu không mẹ sẽ gọi điện cho liên hồi cho đến khi nhìn thấy con gái về nhà an toàn.

Năm nay tôi tự thấy mình có thật nhiều may mắn được tham gia và góp mặt nhiều hơn vào những sự kiện văn hóa, nghệ thuật. Không phải là cái gì lớn lao, chỉ là có may mắn được là một người có cơ hội chứng kiến và thưởng thức những gì mà mình cho là rất có giá trị.

Ngày hôm qua, nhờ có đối tác cũng đồng thời là một người bạn thân thiết, tôi đã có cơ hội được tham dự một đêm nhạc vô cùng chất lượng của chị Thu Phương. Bản thân tôi bắt đầu biết về ca sĩ Thu Phương chắc là từ khi học lớp 2 hay lớp 3, hồi đấy thì chưa biết thưởng thức nhạc của chị một cách trọn vẹn, và so với các anh chị ca sĩ nổi tiếng thời đấy thì có lẽ mình cũng không quá là hâm mộ chị, vì có hiểu gì đâu mà hâm mộ. Chẳng hiểu sao từ bé mà tôi cứ hay đi nghe nhạc người lớn. Hồi đấy nếu là Thu Phương hát thì mình thích bài: Thôi Anh Hãy Về, song ca cùng Lam Trường. “Thôi anh hãy về, cứ yên lòng rồi giông tố sẽ qua…”. Khi lớn lên rồi, mình rất thích bài “Đêm nằm mơ phố” và thêm một chút nữa thì mới cảm được bài “Dòng sông lơ đãng”. Còn những bài hát như “Có phải em là mùa thu Hà Nội” hay rất nhiều những bài hát tên tuổi khác nữa.

Rồi bỗng một ngày, dưới sự quan sát và ý thức hạn hẹp nhưng không-hiểu-gì-để-phán-xét của một đứa trẻ khoảng chừng 11 hay 12 tuổi, tôi đọc một bài báo về việc ca sĩ Thu Phương và ca sĩ Bằng Kiều đã “rời bỏ” quê hương để theo đuổi giấc mơ Mỹ cùng những rắc rối khác về đời tư và vấn đề chính trị. Sau một thập kỉ trôi qua, chúng tôi lại được thấy họ lần lượt về Việt Nam, với một hình ảnh khác và một tâm thế khác, duy chỉ có giọng hát, có thể đã có thêm nhiều phần sương gió, nhưng chưa bao giờ hết đẹp và chưa bao giờ hết đẳng cấp.

“Không hiểu sao mình cứ thích nghĩ là các nhạc sĩ viết bài hát này riêng cho mình” – hôm qua Thu Phương có nói như vậy khi đang hát ở phòng trà Đồng Dao, một chương trình khá là chất lượng về nội dung theo một chủ đề có tên là: “Theo dấu vàng son”. Thực ra, việc người ta hay tìm thấy bản thân trong các nhân vật trong phim hay âm nhạc cũng là lẽ thường. Với tôi thì đây là một cách để thấy cuộc đời có thêm chất nhạc và chất thơ. Nhưng mà thật ra thì với một nghệ sĩ như Thu Phương, hay những nghệ sĩ lớn khác, việc họ có những bài hát gắn bó với tên tuổi, hay đúng như các cách nghệ sĩ nói, đây là bài hát viết về cuộc đời tôi thì cũng không có gì là lạ cả.

Có rất nhiều những bài hát nổi tiếng được thể hiện bởi Thu Phương, nhưng những sáng tác của nhạc sĩ Việt Anh luôn chiếm một vị trí rất quan trọng. Tôi có được nghe kể lại là những sáng tác của nhạc sĩ Việt Anh, đã theo Thu Phương trong suốt hơn hai chục năm hoạt động nghệ thuật, bắt đầu với “Dòng sông lơ đãng”. Mình không phải nhà phê bình âm nhạc, nhưng tự cảm nhận được rằng, các tác phẩm của nhạc sĩ Việt Anh đều quá đẹp, về ý nghĩa, về nội dung và vần điệu, đến mức mà mình luôn nghĩ rằng, các ca sĩ, phải may mắn lắm mới được Việt Anh viết tặng.

“Từng ngón tay, khép như nụ hoa trắng . Bỏ lại dòng sông lơ đãng trôi qua”.

“Từ chốn nào, dòng sông đã hòa cùng đại dương. Cạn bến bờ, chiều nay thẫn thờ nhìn hoàng hôn”.

“Như chưa bắt đầu”

Sau nhiều năm, theo cách chị nói là dòng sông đã trải qua quá nhiều mùa lũ, dòng sông của Thu Phương, theo cách miêu tả của nhạc sĩ Việt Anh, đã không còn lơ đãng nữa. Một vài năm về trước, Thu Phương đã từng hỏi Việt Anh rằng, chị không biết quyết định mình rời bỏ quê hương sang Mỹ có phải là quyết định đúng, và chính lúc này, anh Việt Anh đã viết tặng chị Thu Phương một ca khúc khác là “Chưa bao giờ” để trả lời câu hỏi của Thu Phương. Khi biết đến ca khúc này, mình đã không biết là ca khúc được viết cho Thu Phương. Và bản thân cũng không hẳn là một người phải trải qua những biến có gì quá to tát trong cuộc đời, nhưng mình tự thấy rằng, đây là một trong những ca khúc mà mình thấy dễ gây ám ảnh ám ảnh nhất trong những năm trở lại đây, với những câu từ như: “Có bình yên nào không xót xa” hay “Đi về đâu cũng là thế, buồn kia còn trong dáng ngồi. Thiên đường xưa khép lại, từ muôn năm rồi”.

Cũng nhờ có sự kiện này, tôi mới có thêm cơ hội tìm hiểu sâu hơn về xuất thân và gia đình của ca sĩ Thu Phương. Đây cũng là lần đầu tiên tôi được nghe tới ca sĩ Quang Minh, là anh trai của nữ ca sĩ cũng là một giọng ca vô cùng đẹp mà tôi đã còn quá trẻ để biết tới. Và cũng là lần đầu tiên được nghe một bản song ca mượt mà đến từ hai nghệ sĩ lớn với bài hát “Không còn mùa thu”, một bài hát mà tôi cũng vô cùng ưa thích:

Không Còn Mùa Thu – Thu Phương & Quang Minh

Về “Theo dấu vàng son”, thực chất đây không hẳn là một chương trình quá hoa mỹ và chất lượng hình ảnh, phóng sự cũng chỉ ở mức chấp nhận được. Chỉ là theo cảm nhận của tôi, có thể Thu Phương đã làm chương trình này một cách hết sức cảm tính, để thực hiện được những mong muốn của mình để tưởng nhớ về một người phụ nữ Việt Nam trong lịch sử mà mình đã vô cùng ngưỡng mộ, yêu thương và tôn kính. Và chỉ khi con người ta lớn lên, đi đến nhiều vùng miền và trải qua những biến cố trong cuộc đời, những người có những hoàn cảnh đặc biệt sẽ tìm ra những mối đồng cảm và biết xót thương cho người và cho ta.

Những hình ảnh tưởng nhớ tới Nam Phương Hoàng Hậu và những dòng thư trong lời kêu gọi phụ nữ thế giới của cựu hoàng hậu: “Thay mặt cho mười ba triệu phụ nữ Việt Nam, tôi thỉnh cầu tất cả những thân hữu của tôi, bạn bè của nước Việt Nam, hãy bênh vực cho tự do”.

Khi làm chương trình này, Thu Phương đã di chuyển tới nhiều địa điểm, vùng miền tại Việt Nam, bắt đầu từ đất cảng Hải Phòng – là quê hương của ca sĩ, cũng là nơi chị biết đến hoàng hậu Nam Phương tại Dinh Bảo Đại tại Hải Phòng. Thực ra đây là nơi mà cựu hoàng Bảo Đại cùng gia đình đã sử dụng để nghỉ ngơi mỗi khi có chuyến công du ra Bắc. Khi còn bé, ca sĩ Thu Phương kể lại rằng chị đã nghĩ là hoàng hậu Nam Phương chính là người Hải Phòng. Sau Hải Phòng, ca sĩ Thu Phương đi theo dấu chân của Nam Phương Hoàng Hậu tới Huế, Đà Lạt và cả một vùng quê nằm ở miền Nam nước Pháp, nơi mà hoàng hậu Nam Phương đã trút hơi thở cuối cùng nơi đất khách quê người. Chỉ có Thu Phương, với linh tính, cảm tính của người phụ nữ mang trong mình nỗi nhớ của một người con xa quê mới hiểu rõ được động lực nào để chị đã bắt đầu và kết thúc hành trình ấy. Đối với quan sát của tôi thì đây là một cách tròn vẹn để tỏ sự kính trọng, biết ơn và ngưỡng mộ nhưng thêm nhiều phần xót xa cho cuộc đời một trong những người phụ nữ đẹp, quyền lực nhưng có số phận bi thương nhất trong lịch sử Việt Nam.

Thu Phương đã xuất hiện rất lộng lẫy trong những trang phục dạ hội đến từ một nhà thiết kế rất danh tiếng, tuy vậy, khi trải lòng mình về một ca khúc về Hoàng Hậu Nam Phương, ca sĩ đã chọn cho mình một bộ áo dài năm thân tối màu được thiết kế bởi Ỷ Vân Hiên. Vẫn trên sân khấu của phòng trà Đồng Dao, có một Thu Phương khiêm nhường hơn, dung dị và đoan trang, một hình ảnh có phần trái ngược với hình ảnh Thu Phương cá tính mạnh mẽ thường thấy.

Nhóm “người Việt trẻ” chúng tôi trong trang phục truyền thống của Ỷ Vân Hiên cũng đã kịp chụp lại một tấm hình kỉ niệm cùng ca sĩ Thu Phương trong sự kiện này.

Vậy là sau nhiều năm, theo cách chị nói khi so sánh cuộc đời mình như dòng sông đã trải qua quá nhiều mùa lũ, sau khi mà đi về đâu cũng là thế, khi mà thiên đường đã khép nguồn cơn, Thu Phương quay trở lại, như chưa bao giờ.

Nguồn ảnh bìa – Poster “Theo Dấu Vàng Son” lấy từ website chính thức của ca sĩ Thu Phương http://casithuphuong.com/

My Pet Love

My pet love is not a pet, in case that I am asked. I don’t have a real pet and not planning to have one. Well I had a cat when I was 12 and living with my grandparents. The cat died, we adopted another cat. This time the cat gave birth to three baby beautiful kittens.

As we never wanted to have too many cats at home, we had sent the three kittens away to one of our relatives who have a bigger house and gardens. Then one day, our mother cat disappeared and I never saw her again. We asked our relative to send us back one cat, this time we chose a Mr Cat so at least he didn’t have to give birth. We thought he was happy with us for some time. I left my grandparents house as I grew up and while Mr Cat was still three. Then one day I came back for a visit to my grandparents’, the cat disappeared again, I wasn’t sure what happened this time when we lost the cat, also for what had happened to the mother cat too. Maybe they both got stolen. If this was in a Western country, that would be much easier to find them.

Maybe I don’t have a cat or dog, but I have space and time for an amusing detective Pikachu in the house 😂

Why do I talk about cats today? I just remember that I have met with a lesbian couple who is looking for a new place to stay. It happens that they came to find us at LAM VILLA Riverside, they love the concept and told me that this would be a great place for them and the three cats. I was like… three!? They reassured me that the cats are nice as they are “expat” cats. One is British cat and the other two I can’t remember if it was a he or a she, German or African 😂

Anyway, just so people know that I am neither interested in cats or dogs. I would still protect animal rights when I can but I just don’t feel the love for pets in general. If I am asked again for my pet love, I would rather say that I would prefer a human to play with, if I can’t find that human then there’s a human me that I hardly ever get bored with (maybe sometimes) ☺️

To track back for my pet love, I’ve always loved music in general, I also like writing sometimes – I had lost this writing habit for years and now I am trying to get back to it. I also want to trace back to my childhood years, when my pet love used to be gardening. I still played with and by myself pretty much but life back the was much more fun, before the “industrial revolution” came with a “hello” from the internet and Social Media when I reached my teenage year. My life was never the same again.

So, the two plants in the pots are mine. I had them a year ago but half of the time I had to send them to a colleague’s house to ask her to take care for me because I was away for so long. The plants are back, one grow so big and tall that I would need a new pot. The other one as you can see, trying to survive…
These banana trees are the “souls” of LAM VILLA – even our logo was inspired by the banana leaves ☺️
This rose is definitely more beautiful compared to the one from Beauty and the Beast which looks like 🥀
Waiting for the future roses 🌹
Straight from the garden, brought to me by my little friend Út Bin ☺️
I don’t know what this is called…

Ain’t No Sunshine

“Ain’t no sunshine when she’s gone
It’s not warm when she’s away
Ain’t no sunshine when she’s gone
And she’s always gone too long
Anytime she goes away

Ain’t no sunshine when she’s gone
Only darkness every day
Ain’t no sunshine when she’s gone
And this house just ain’t no home
Anytime she goes away…”

This song has stuck inside my head over the past few days. For one, it is now rainy season in Central and South of Vietnam, we even have major storms in some parts of the country. By the way, thanks to this new job assignment, this is the first time that I’ve got a chance to witness the rainy season in Central Vietnam which I only knew via the songs I used to listen whilst I was a kid.

I am truly blessed to live in Lam Villa Riverside, a home away from home which is full of natural daylight. It’s small but cozy and I have everything, literally everything that I need for a young female professional. It’s got to do with security, comfort and privacy. Because of this, I would trade my time traveling to work so that I could go home everyday to enjoy my own space. For me, it’s always like a bit of a contradiction, I work in travel industry and I am ready to move all the times. But I don’t even think that I am an experienced traveler. I don’t even have interests to go to many different spaces but more into having a space where I can have my time and space, or else, I would rather be home, even if it means that I will spend most of the time by myself.

I also learned that whenever I am by myself, I tend to be a more responsible adult when it comes to having to set my own rules to keep the house clean and to be a super organized person when I can. I can’t do that when I am with my parents because whenever I am with them, I feel like I am Olaf and I have no skull or no bones.

Meet my friend – Detective Pikachu sitting on the couch.

My goal is to enjoy every moment, except for times that I overthink about many things ☺️

It’s really almost 2:30am now and I am still writing this, perhaps it will be the last blog post for this month, knowing that I will be super busy from now until end of the year. By the way, today is my official but fake birthday as it is written on my passport. The day is known as the Business Day Vietnam (13 October), I thought it was just a coincidence but it’s kind of fun to think as well. I never thought that I would see myself as a businesswoman. If I keep saying this then many people would get worried with the fact that I am in a position that I am today, as a so-called…businesswoman. But who knows…

October is the month that I often get a little crazier than usual because all my ideas would come all together at once. I often gain lots of energy to do everything everything but I am sure by middle of next year I will get tired again. So I will try to see this time how I manage myself more effectively.

P/S: I am so in need for a holiday after all this happening with all of this busy-ness!