Nàng thơ

Hồi gặp em ở chỗ làm thì anh thấy em cũng cứng thật, nhất là lúc em làm việc. Nhưng có hôm anh đi qua L’espace, hôm đấy anh thấy em mặc đồ gì đấy rất đẹp và nhìn mặt rất xinh đi dạo trên đường Tràng Tiền là anh nhận ra em thực ra là một người rất lãng mạn và nữ tính, cái này ai thân với em thì sẽ thấy.

Trên kia là lời nhận xét của anh bạn thân rất thân nói với mình ngày hôm nay khi mà cả hai đang ở nơi mà mình gọi là “Sài Gòn Cô Tiên năm 2020”. Có vẻ anh ấy còn nhận ra một phần mơ mộng trong con người mình từ lúc mà hai anh em còn chưa thân nhau. Còn cậu bạn thời thơ ấu thì vẫn luôn tự an ủi mình, thôi cậu cứ như vậy đi, đừng thay đổi, dù có già đi cậu vẫn là nàng thơ của tớ, những thằng khác không có đâu, vì cậu không thay đổi, cậu vẫn là nàng thơ. Ừ thì đó, nhưng thơ mãi sao được đây…

Sài Gòn Cô Tiên năm 2020

Mình nghĩ một trong những điều trớ trêu nhất chính là việc người khác giao cho mình làm kinh doanh, trong khi bản thân thực chất lại là một người theo thiên hướng khoa học xã hội và nghệ thuật. Nhiều khi ước gì mình sinh ra vào một thời đại khác, khi mà các bạn “học giỏi” không có nghĩa chỉ là giỏi các môn khoa học tự nhiên để sau này thi vào khối tài chính ngân hàng. Có những giai đoạn mình cố ép bản thân ngồi trong nhóm của những người học giỏi đấy rồi lại thấy mình chẳng liên quan. Mà không hiểu sao mình cứ nghĩ nhiều thế làm gì cho mệt não. Công việc cũng chỉ là công việc, không chơi thì nghỉ. Nói thì dễ mà chẳng hiểu sao cứ miên man…

Mà cũng đúng thôi, sau cả một chặng đường đấu tranh cho những cái tôi to đùng, mình lại giật mình tự hỏi vậy con bé ngày xưa đâu rồi? Cho mình xin phép phàn nàn một câu, làm người lớn đôi khi thật chán…

Mình đã từng là một đứa bé đi sưu tập những nhánh cây và hoa về nhà trồng và mỗi sáng đều chạy lên sân thượng để kiểm tra xem hoa mười giờ đã nở chưa và luôn cảm thấy vui mỗi khi có một bông hoa nở đẹp. Giờ thì không cây cũng chẳng cỏ, chỉ thầm ngưỡng mộ những người luôn nuôi dưỡng tình yêu đặc biệt với thiên nhiên.

Mình cũng là đứa ngồi mải miết đọc những quyển sách ngữ văn của các chị gái. Mình nhớ hồi đấy mình học tiểu học, các chị lớn hơn 3-5 tuổi nhưng đã bắt đầu ngồi đọc những bài văn thơ nước ngoài và còn học thuộc. Có một bài mình chỉ nhớ loáng thoáng có tựa đề là: “Thư gửi mẹ” của một tác giả người Nga, còn có một đoạn thơ như thế này. Cũng không hiểu sao đến khi mình đi học thì không còn những bài thơ như vậy nữa.

“Chỉ có điều mẹ nhé những ban mai

Đừng đánh thức con như tám năm về trước

Đừng gợi lại làm chi những giấc mơ đã mất

Đừng gợi chi những mộng đẹp không thành

Cũng đừng dạy con nguyện cầu vô ích

Nẻo về xưa đã khép lại rồi

Chỉ có mẹ là diệu kỳ, ánh sáng niềm vui…”

Rồi bây giờ lại thêm thời đại 4.0, kỉ nguyên của công nghệ nữa. Mình thấy thêm một điểm nữa là mỗi lần xã hội có thêm một bước tiến mới thì cái bản chất bảo thủ của mình nó lại lộ rõ thêm một phần nữa. Cứ như thế này thì còn chỗ nào cho tình người? Còn chỗ nào cho mộng mơ? Chẳng hiểu những thời đại sau này, như con cái mình nếu có thì các bạn ấy sẽ lớn lên như thế nào nhỉ? Mình đã có thời gian đi du học và nghĩ rằng lựa chọn về Việt Nam là chuẩn xác, nhưng rồi nghĩ lại một câu chuyện khác rồi lại đặt lại câu hỏi cho bản thân, liệu rằng mình đã nghĩ đúng chưa? Mình có một câu chuyện mà mình đã có cơ hội tham gia vào như một vai nữ chính trong phim.

Sometimes it doesn’t have to make sense, to make sense…

Sau này có con thì cho con sống ở đâu?

Chuyện về người hơi bị cũ. Hồi đấy mình mới tốt nghiệp và đi làm được khoảng 2 năm thì có quen một anh này. Nói chung biết nhau cả một khoảng thời gian không cảm xúc gì và vào một ngày đẹp trời mình bắt gặp một cái ánh mắt anh ta nhìn mình theo kiểu cực kỳ là bất thường. Mình cũng thắc mắc không hiểu có phải do mình là con gái nên thường hay tưởng tượng là bọn con trai nó thích mình không. Xong từ lúc đấy người anh kia đi đâu cũng thông báo để mình biết, đến mức thói quen của mình cũng thay đổi vì cứ phải theo dõi các chuyến bay của người ta và muốn biết người ta có an toàn hay không. Một ngày đẹp trời khác khi đang ngồi nói chuyện anh ấy đột nhiên hỏi mình: “Sau này có con thì cho con sống ở đâu nhỉ?”.

Thấy kỳ lạ gì đâu. Mình hỏi con ai cơ? Con anh ấy hả? Sống ở đâu mà chẳng được 😂

Không, ý anh là nên sống ở Việt Nam hay ở Châu Âu hay ở Úc. Ví dụ ở Việt Nam thì sẽ dễ tìm giúp việc nhưng giao thông thật là khủng khiếp, còn bên Châu Âu thì việc học có vẻ sẽ tốt hơn…

Mình đã nói với anh rằng là quan trọng nhất là ba mẹ của con là ai và mình có cố gắng tạo điều kiện tốt nhất cho con hay không thôi, ở đâu cũng được mà. Nhưng em nghĩ mình đang đi quá xa rồi đấy.

Anh kia: Rồi một ngày nào đấy chúng ta sẽ quay lại nói về chuyện này thôi, anh chắc chắn đấy.
.
.
.
Nhiều năm sau, cái chắc chắn của anh đã đảm bảo là đến giờ anh vẫn chưa lấy vợ, mà cũng có thể anh chẳng muốn lấy ai, nếu lấy thì có vẻ sẽ phải lòng một cô gái Việt Nam nào đó thôi. Mình đã từng mất khá nhiều thời gian chỉ để nghĩ về người này xong giờ chẳng nghĩ gì nữa, sau vụ Covid anh này cũng đang tạm trôi dạt về châu Âu, vẫn đủ tử tế để cập nhật cho mình về địa điểm mặc dù chẳng biết bao giờ mới có cơ hội gặp lại 😊

Chỉ mấy hôm trước thôi mình đã nghĩ là nếu mình có lập gia đình và nếu có con cái thì cứ ở Việt Nam thôi. Nhưng chẳng hiểu sao, ngày hôm nay, chỉ sau một buổi họp về công việc, mình bắt đầu thấy có những điều không ổn… Thôi thì vẫn như mình đã từng trả lời anh kia, dù có ở đâu cũng sẽ cố gắng làm những gì tốt nhất có thể…

Mình thực sự vẫn cần nhiều hơn thời gian để mộng mơ…

Ảnh chụp một buổi chiều Sài Gòn mưa tầm tã tại The Dorm Đồng Khởi. Ảnh do anh Trang Minh Hà chụp.

My Celebrity Doctor 👩‍⚕️

Why would a doctor need a fancy photo-shooting at a five star resort? For fun? For her own interest? For her personal branding? Who else does she want to be?

On a not-so-beautiful day of May 2020 for me because the tourism and hotel industry has got the largest hit of the century due to the destruction of the corona pandemic, I received an influencer-cooperation request for a photo shooting project at TUI BLUE Nam Hoi An from my favorite make-up artist cum producer Kyo Phan. I would love to work with him of course then I asked if he could send me a detailed program of the cooperation for my own review. We had worked before on different projects with professional models or people who work in the entertainment industry. But this time, it’s not really about a model, not even an actress or a singer. He said it was about Kha Le, a businesswoman and an entrepreneur. Oh what? I think I missed something, she is also a doctor, a dentist to be exact. But why would she need such a fancy photo-shooting in such a five star resort?

I was like why? Why would a doctor need to have a fancy photo-shooting in a five star resort? For fun because she’s rich? Maybe? Or for her own personal branding? Perhaps she’s working on a project? Maybe…

So I did a bit of homework and googled her name. I didn’t have to wait long, a number of articles came up. Of course I would be able to tell which article is paid on commercial and marketing purpose and which one is not. But I do see something different. This woman has really made an effort with her personal branding. Here are some of my findings:

“For a woman, fashion is a joy” (Image: GlobalWoman.vn)

Then on a beautiful summer evening in Hanoi, I finally had a chance to meet with Dr Kha Le, after spending a few days of doing my own research about her and her brand TrendSmile also.

My first impression? She’s an elegant and a beautiful woman yet very friendly and quite easy to talk with. Just like how I was convinced by the way she carried herself, I guess she would do a great job to make her client trust and love her as long as they get to see her. I like her more in the daily life or even when she’s in a uniform. No matter what she says or what people say, she’s a doctor after all. And it takes years and brainwork, lots of brainwork to be a doctor. But here’s even a beautiful female doctor, there’s a difference, too👩‍⚕️

Dr Kha Le and her selfie – This picture is posted with permission 😇

“I am a woman after all, apart from being a doctor and a wife and a mother. I think it’s important that I have time to enjoy life. I have seen my female class-mates from university. Although many of us ended up becoming dentists, and then becoming wives and mothers of their children, but many are doctor – doctors by own means. They get stuck in their uniforms the whole time. Some of them even seem to look older than their age and tired. But of course they do look like doctors in the world that is defined for us with lots of ethical standards and sacrifices”, Kha Le said. Then she continued: “But I want more, I want to enjoy life, I am a doctor but I am a woman also. I want to feel beautiful and look beautiful. I believe we should never put a limit on ourselves, you can still be a doctor and a beautiful woman at the same time”. I am not sure about you, whoever might be reading this, whether you are a man or a woman, but I personally adore the type of woman who has her own interests and simply knows how to inspire other people even with a small act of her daily selfie as a way of saying hello to the world 🤳

Yes I do like her selfie too ☺️

Then it came to my turn to ask “So what do you want to do from now?”, looking at Dr Kha Le as she was about to share more.

“I’ve started Trend Smile for more than 3 years now. It’s not been easy but I think we’ve got some very first encouraging successes. I want to live a happy life and bring happiness to people by helping them to design the best possible smiles. Some people are simply not lucky enough to have a good smile to start with. But I always believe having a good smile can change someone’s life”.

At some point I am glad that I have met her. Although I am actually not a big fan of all these beautiful stuff. I called it beautiful stuff because I really don’t spend lots of effort of searching the definition of “the best smile” or “the best beauty smile” or whatever. But this doctor has convinced me that she’s really been trying to make a difference, even if it only started by becoming a beautiful and successful doctor who is good at inspiring people around her.

This Trend Smile brand is another interesting story. I was quite fond of the design of the logo to be honest, although I need to admit that I do not know much about design. But it looks clean, fresh and quite modern for me. Maybe it’s just my own opinion because I am a fan of minimalism. Unlike other dentist clinics who often use the drawing of a “tooth” to design their logos, Trend Smile’s logo was inspired by the idea of a circle hugging and protecting a human body. The logo was created with the belief that when you know how to take care of your dental health, you know how to care of your own body and soul.

Vietnamese idiom has this saying “Cái răng, cái tóc là góc con người”. It means the teeth and head-hair are considered as human figure, which gives the meaning to the most important parts of human appearance”.

I have asked a few designers for what they think about this logo. They said, for a dental brand, they would prefer something shaper as it shows professionalism and accuracy.

I came to her dental place in Hanoi at 255 Pho Hue, I was also informed that she has another address in District 7 in Ho Chi Minh City (Saigon) since she knew that I live in Ho Chi Minh City now. My impression? I felt at ease, no stress because the design of the clinic and arrangement made us feel calm. I did some easy dental cleaning so it was not much of a big deal, but it was a totally a smooth process, it can be compared to the feeling of entering a Spa. The team including the doctors was very gentle, polite but still looking sharp and professional. I would definitely come back perhaps because of the dentists here who really have made me feel comfortable and safe ☺️

So that is it. Kha Le is becoming more and more admirable in her own way. I called her a “celebrity” doctor to hope that she will make her dreams come true. Be a successful and beautiful doctor, with a style! Let me share with you some beautiful pictures of hers taken at TUI BLUE Nam Hoi An. Looking at these images, I think I need to ask her to show her work license to prove that she is a real doctor, simply because she is too gorgeous to be a normal one. Thanks God she’s not normal and that makes her very special👩‍⚕️

I wish all women in the world would be able to find success, love and happiness no matter what they do. And the sky is not even the limit if you believe that so. Cheers to better days to come! 🍸

Đẹp bao nhiêu là đủ?

Hôm nay mình không thấy vui, sau khi nhận được tin là mẹ lại tiếp tục đi phẫu thuật thẩm mĩ. Ban đầu định viết lên Facebook xong nghĩ thôi lại mất công động chạm người này người kia nên quyết định xoá bài trên Facebook và để dành ghi lại trên blog để có thể mình tự ngẫm nghĩ được sâu hơn.

Mình luôn yêu mẹ nhưng thực sự thấy hai mẹ con có rất nhiều bất đồng trong suy nghĩ, ngay cả việc nên nuôi dạy con như thế nào là phù hợp. Mặc dù mình chưa lập gia đình và cũng chưa có con, nhưng ngay từ khi biết suy nghĩ, mình đã luôn tin rằng nếu có con mình sẽ nuôi con theo cách khác. Đành rằng việc làm đẹp là nhu cầu của mỗi người và mặt ai thì người đấy đẹp và chỉ cần mình thấy mình đẹp là được. Chưa kể quyền được quyết định sẽ làm gì với cơ thể mình thì về bản chất vẫn là của mình.

Nhưng nếu một khi đã kết hôn với người khác thì sao nhỉ? Cứ cho là cơ thể vẫn là của mình nhưng việc làm ảnh hưởng đến tâm lý của những người xung quanh và đặc biệt là cho chồng mình thì có đáng bị lên án? Thế nào mới là đẹp và đẹp thế nào mới là đủ?

Đợt gần đây mình có dịp gặp lại hoặc kết nối lại những người bạn mà lâu rồi chưa có cơ hội gặp. Khoảng 3-4 người gì đấy, và mọi người hay nói là: “Chị thấy em vẫn thế, tính cách của em lúc nào cũng thế từ ngày đầu tiên chị quen mày”; “Tớ thấy cậu giống hệt hồi 5 năm về trước bọn mình gặp nhau, mà nói chuyện với khách hàng cậu cũng nói kiểu này à?”. Một người khác thì luôn chắc rằng mình lúc nào cũng là nàng thơ của cậu ấy.

Mình vẫn đùa mấy mấy người này là nói rằng họ thật kỳ lạ, rõ ràng là mình thấy mình xinh đẹp hơn hẳn mà cứ kêu là nhìn vẫn thế là như nào. Thực ra từ nhỏ cũng do mẹ thường mang mình ra so sánh với những người khác và thường chỉ ra về những điểm không hoàn hảo trên cơ thể mình nên mình đã lớn lên và nghĩ rằng mình là một con vịt xấu xí.

Khi bước vào cấp 2, mình đã bắt đầu tự nhận thấy bản thân mình không hề xấu như mình nghĩ, mấy người còn bắt đầu “khen” theo kiểu thích phong cách của mình (đến giờ còn chẳng hiểu nó là phong cách gì). Một số người thì nói rằng: “Cậu không phải người đẹp nhưng rất có duyên”. Có người anh của mình nói rằng: “Em thật sự không quá xinh đẹp nhưng nếu bước vào một căn phòng có nhiều đứa con gái khác, em sẽ vẫn được chú ý”.

Và nếu chẳng may bị chê “xấu” theo kiểu không biết đùa hay thật, yêu hay ghét, thì mình cũng nhẹ nhàng trả lời theo kiểu vô thưởng vô phạt là: Thực ra ý, để tìm một đứa đủ xấu và kém cỏi như mình chắc cũng không dễ lắm đâu, nếu có thể tìm được một người thứ hai như mình và mang đến đây, mọi người nói gì mình cũng nghe. Mình cũng đã nói câu này, chỉ đổi lại cách xưng hô khi nói với mẹ, vì mẹ luôn có cách chê để con gái tự thấy mình xấu xí, kém cỏi để còn phấn đấu. Chỉ có điều, mình không mấy quan tâm đến những điều mẹ nói về sự không hoàn hảo của mình nữa, có thể là trước đây thì có, nhưng bây giờ thì hoàn toàn không.

Mình nói như vậy không phải để kiêu hay tự mãn gì cả, mà chỉ đơn thuần nghĩ là mỗi người sinh ra đều mang cho mình một sứ mệnh nào đấy và ai cũng là một phiên bản độc nhất. Và khi đã là một phiên bản độc nhất rồi thì tại sao lại phải cố gắng để biến thành người khác? Nếu may mắn thì sẽ có một cơ thể khỏe mạnh, một vẻ ngoài dễ thương và thậm chí là một bộ não siêu việt, nhưng về bản chất thì ai cũng có thế mạnh riêng. Có những người sẽ còn may mắn hơn khi sớm nhận ra giá trị của bản thân mình từ khi còn trẻ, để đỡ mất công phải so sánh mình với những người khác, để biết tôn trọng những cái gì là vẻ đẹp của tự nhiên. Với vẻ đẹp hình thức bên ngoài sẽ chỉ can thiệp vào vẻ đẹp này khi thật sự cần thiết và thay vào đó thì dành thời gian đầu tư để phát triển bản thân.

Có những điều mà chắc khoa học cũng chẳng chứng minh được, là có những người sinh ra đã có nhiều may mắn hơn những người khác, có gương mặt khả ái hơn, giọng nói thuyết phục hơn và được nhiều người yêu quý hơn. Người ta cũng chẳng cần ép bản thân vào một khuôn khổ rèn luyện và gìn giữ sắc đẹp nào cả nhưng vẫn đẹp hoặc chí ít cũng tạo được một sự cuốn hút nhất định, vì cái quan trọng không nằm ở việc mình có đẹp theo tiêu chuẩn nào đó hay không, mà quan trọng là ở thần thái, và thần thái thì xuất phát ở sự hiểu biết, hiểu mình và hiểu người.

Mình mong có thể nói được những điều này với mẹ, rằng mẹ không cần phải làm gì để đẹp hơn nữa. Ở tuổi của mẹ, việc chăm sóc sức khỏe và sắc đẹp là cần thiết nhưng vẫn nên để mọi thứ tự nhiên vì dù có can thiệp cũng muộn rồi. Và bây giờ dù mình có nói gì cũng muộn, còn bố thì rất buồn. Và mình cũng không biết phải bắt đầu từ đâu để mẹ không bị tổn thương.

Cũng không hiểu ai cho mình cái tự tin để nói mấy câu này, nhưng có lẽ vì mình tự thấy mình đẹp nên mình tự cho mình cái quyền, vậy đó. Một khi bạn đã nhận ra bản chất của vấn đề, các yếu tố cần và đủ cho cuộc sống của bạn thì những định nghĩa hoặc khuôn khổ của một sự chuẩn mực nào đấy cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa. Thôi thì kệ, cuộc sống mà toàn đứa như mình thì không có lợi cho các doanh nghiệp trong thời đại 4.0. Thôi có người này thì sẽ có người kia vậy, giống cậu em mình hay nói là, chị ơi, “Cuộc sống mà” 😊

Nhưng giả sử, nếu mình dành nhiều thời gian hơn để trò truyện với mẹ, liệu mẹ có nghĩ khác đi?

Những chuyến đi đầu tiên

“Kỳ thực trên mặt đất làm gì có đường, người ta đi mãi rồi cũng thành đường mà thôi…”

Lỗ Tấn – Cố Hương

Chủ đề ngày hôm nay là những chuyến đi đầu tiên ✈️ ⛴ 🌴

Chuyến bay lần đầu tiên của mình là một chuyến bay quốc tế, Aeroflot bay từ Hà Nội-Moscow. Hồi đấy học lớp 8, chẳng biết tiếng Nga và cũng chẳng biết sợ nên cũng không thấy sao. Vẫn đi và về và giờ đang ngồi ở nhà gõ cái status này.

Hồi 17 tuổi, lần đầu tiên chính thức xa nhà, cũng một mình sang Úc, lần này biết tiếng Úc nhưng cũng chẳng biết gì hết, nên không biết sợ. Giờ đang ngồi ở đây ngẫm nghĩ về quá khứ ngu si 😛

Đi làm công việc lần đầu tiên, cũng là đi một mình bay hàng loạt các chuyến bay nội địa từ Canberra – Sydney – Brisbane – đảo Hamilton sau đó đi tàu biển Fantasea từ đảo Hamilton đến được chỗ làm việc trên đảo Lindeman. Vẫn không hiểu sao đến được đấy và bây giờ đang ở đây. Hồi đó cũng chẳng biết gì nên cũng không biết sợ.

Lần đầu tiên đi trực thăng trên đảo WhitSundays, chóng mặt đến mức chẳng nhìn thấy gì hết. Đến lúc đi qua một hòn đảo hình trái tim, có người nhắc mình là, nhìn kìa, đảo hình trái tim. Vì chóng mặt quá nên mình chẳng nhìn thấy gì nhưng cũng lấy điện thoại để cố ghi lại hình ảnh để nếu may mắn thì về nhà sẽ nhìn thấy.

Giờ biết biết chút xíu, biết thêm chút kinh nghiệm chỗ này chỗ kia và nghĩ lại thấy sợ – chẳng biết hồi đấy mình xoay sở kiểu gì. Giờ rút ra một kinh nghiệm là:

Những người tự tin là những người không biết sợ – nguyên nhân chính là do không biết gì, vì nếu biết thì sẽ bắt đầu biết sợ và có xu hướng né tránh! Mình thấy cái này đúng trong hầu hết các trường hợp 😛

Nói chung là cũng chẳng có gì phải sợ, cuộc sống mà! Cứ có mặt đất là sẽ có con đường. Ngày xưa học lớp 9 lúc nào cũng nhớ câu nói của Lỗ Tấn trong truyện Cố Hương: “Kỳ thực trên mặt đất làm gì có đường, người ta đi mãi rồi cũng thành đường mà thôi…” 🦶

Tháng 02/2019

The best version of you

It’s been a hazy Sunday afternoon today and I couldn’t get lazier. Life has changed a lot since my last blog post and I guess it was written 4 years ago maybe. The feeling is somewhat similar to what you do with a long distance relationship. You had spent so much time apart and you had so much to tell to the other person, but when you actually have the chance to meet and talk again, you simply don’t know where to start.

So what have I been doing over the past few years?

I am still a hotelier, but much different now. Not in a five-star city hotel where everything is just so close and convenient and professional like how much I wish I could have in my recent jobs. Although I do feel like I am going backwards in terms of system and technology but still, I am so glad that I got to see new things, new people, new challenges and finally managed to step out of my comfort zone.

I’ve changed my job twice (2018 and 2019 respectively) and currently moved to Saigon to live and work. Life has been fair to me I guess.

I have decided to go back to university after my first 5 or 6 years of work experience. For me this learning process has been quite complicated as how I find it, sometimes useful, most of the time a waste of time and money, but in the end, you’ll learn something anyway and you’ll hopefully get the degree, sooner or later.

I’ve got to meet new friends and re-united with some long lost ones. The best part, I guess is that I am blessed to be surrounded or under supervision of those who love me, to talk and laugh together during happy moments or to find ways to give me some comfort when I am weak.

“You haven’t changed a bit since we first met”. I have heard this several times from several people. Some told me: “You are still the same person that I met 5 years ago. My response was like: “What do you meant? How would that be possible? That’s not true, I have changed a lot, emotionally and physically, I am prettier, can’t you recognize?” I said jokingly. But obviously some people may perceive you one way while others see you in different way as how you allow them to see you. But for me, I think it’s quite true that I don’t change a lot, my habits, my way of seeing the world and seeing people. I just hope that if I had to change something about myself, that would be for the better, like how I am getting more and more comfortable with being my authentic self and to believe that I am a beautiful lady even with knowing that I do have lots of flaws and silly thoughts. Nevertheless, let’s keep calm and trust the process then, because I believe that the best version of yourself is always the current version of yourself, even when you are happy or when you are sad, when you are strong or vulnerable, there’s always beauty, if you know where to look.

This portrait is one of my favorite shots which was taken recently during my last trip back in Hanoi in July 2020. Some said it was definitely the best version of me while other said they would like to see me more in a natural and gentle form. Well, this is still me, a different version of me. This is just to show that I am capable of changing my style as I how I want to. It’s just the authenticity that I would like to keep for myself and the ones I love and treasure.

Okay that sounds very irrelevant but there’s a guy who keeps starring at me the whole time now as I am sitting in a corner of a coffee shop and writing my first blog post after a long time. Not that I am going to do anything about it, just find it quite amusing.

Saigon, 23 August 2020

Fish or Factory?

13100729_608911325930158_8826791458519226499_n.jpg

It could not get more dramatic than this, people in my country, in the Socialist Republic of Vietnam have been given a closed ended question of getting to choose between objects: Fish and Factory?

Both are worth having of course, and while many of us still do not know what I’m talking about, then here are a few facts from Channel News Asia:

1) In recent weeks, tonnes of dead fish, including deep-sea species, have washed up on the shores of four provinces along Vietnam’s central coast – Ha Tinh, Quang Binh, Quang Tri and Thua Thien-Hue – affecting the livelihoods of fishermen and businesses dependent on the region’s seafood industry.

2) Local media reports had pointed to toxic discharge from a multi-billion dollar steel plant in Ha Tinh belonging to Taiwanese conglomerate Formosa Plastics Group, riling public anger against the foreign investor. Local authorities have also been blamed for being slow to respond.

3) Vietnamese authorities say they have found no conclusive link between Taiwan’s Formosa steel plant and mass fish deaths along Vietnam’s central coast. “Until now, after our investigation and evidence gathering, we have not found any proof to conclude that there is a link between Formosa, other factories, and the mass fish deaths,” he said in Vietnamese.

Anyway, the given question of fish or factory was merely raised by internet users then eventually went viral on social media. It has nothing to do with legality nor to give Vietnamese citizens the right to decide anything. The scientists and investigators will do their jobs, and the victor will write history after all. Until then, we shall keep this social media campaign going just to see who saves the factory and who protects the fish.

I never wanted to have to think that our lives are in danger so let’s be a little bit more positive on this. At least right now we still have the options to scale and to decide whether to prioritise the fish, fishery, the tourism industry or the steel industry or whatsoever… Because once we still have options then it might still not be end of the world.

More than ever, I am thinking of Karen Reid, in case she might be reading this, who was my lecturer when I was at my third year of university. 4 years after graduation, I still remember the question once she asked in our Event Facilities class: “What do you think is the best way to stop immigrants to a city?”

Whatever you are thinking of right now, I was thinking the same… Whether it is about visa restrictions, safety, weapon, education or things to do with money… Everything is correct, but there is one element that not so many of us could think of. She said one word: “Water”. If we stop supplying water in that one single city, everyone will start to leave. No water, no life!

Similarily, while talking about killing, many of us think of wars or weapons or diseases… just like what I have seen in one of the most recent Korean dramas on air: “Descendants of the Sun”, which my sister had successfully ‘trapped’ me to watch. But no, if toxic water which could kill tons of fish at once, no matter what the causes were, that would be as dangerous as the wars with guns. I wish we had another option to make it more of a multiple choice one rather than a closed question, it would rather be: 1) Water – 2) Fish – 3) Factory.

I don’t believe in a life that have either Fish or Factories or both but without Water…

Photo Credit: Pascal Campion

#fishorfactory

Hakuna Matata

For one and many reasons, April had never been the favourite month of the year for me and for many of us who live in the city of Hanoi. It is Spring here when we would rather expect to see beautiful flowers, but in this fast-paced developing city with full of ongoing construction projects, the sky could not look any sadder and greyer. Although the weather is not too hot, not too cold but you could easily feel the wet, dirty, smelly, sticky and humid air. By this time last year, I spent most of my time thinking of all the happenings with life, career, relationship and of course this damn weather too.

Like a day dreamer, I walked along a rainy street and I decided that I need to see a good friend of mine. The appointment was set up in only 10 minutes later in a coffee shop nearby, I guess this is why he became such a good friend of mine.

“How are you?” I asked.

“Happy”  He immediately replied.

“Why? and How?”

“Oh you know, I’ve got to do what I like, I quit the job that feel so stuck at it after three years. Of course there was a time that I feel hopeless, I even spent a month reading an over 400 pages long book about history of Vietnam. You know I could be historian now”. “You?” – He laughed and asked me back.

“Miserable”. I answered then looked away through the window and sighed.

“What are you looking at?” – He asked.

“The weather. I am so out of this place…”. I replied.

“What are your problems?” – He started to look at me and ask…

“Many problems” – I replied and went on: “But I’d like to blame on this weather so neither me nor anyone else would have to take this blame.

“Then let’s talk about the weather… What do you hate about it?”. He asked.

“It is messy here, there are times of the year when it is either too hot or too cold, too humid or too dry. Now it’s been raining for the whole month and no one seems to work… What kind of place is this? People are going crazy and so am I”. I felt guilty that I called him all his way to see me then have to hear all this but I just could not help it.

“Did you think about the upsides of this weather?” He asked and laughed a little.

“Okay, tell me, what’s up?” I asked.

“It’s raining and humid right? So that they could sell more home appliances like dryers, like raincoats or umbrellas. They are produced for a reason you know… Think about the law of supply and demand… And now you’re complaining that we have too many seasons huh? Thought you would be happy that you will be able to wear change your outfits after each season. The fashion industry in a city of four seasons will mostly have more things to do and to talk about than an all year round sunny city don’t you think?”.

He shut me up since then because I simply could not agree more…

I was asked to give lots of advices today to a new colleague of mine, who is an expatriate, completely new to the city and having full of doubts about herself and her future. We spent 03 hours of talk about everything then as soon as she started talking about the weather, I gave her a quick smile, realising the story is getting a little old. I said: “April showers bring May flowers, have you heard this before? I learned this some time ago.

And “Hakuna Matata” – I brought this from Lion King, it means “No worries”. Things will work out for the best.

camppretty_mayflowers

#From Work: Young & Innocent

#TinyStoryFromWork:

20ccf708b3c84f1105ae1ef66410996b

To me, the worst thing about wearing a uniform and following the same dress code is the fact that you will not be able to tell who is who and you will not be able to tell if he/she’s got a style… Well, I am not going to have a uniform debate by the way, I am just making excuses for not knowing some of our junior colleagues’ names because they all look similar in their uniforms on a regular basis. But there’s one person that I am going to remember his name forever from today.

Where to start? I merely went for a general check up a V.I.P function at the hotel today to ensure the event was under control. Unfortunately, I got to know that it was actually not-so-under-control from the very first few seconds…

“Why?” – I asked the supervisor.

“One of our staff went unconscious for a few minutes in the V.I.P room and when the majority of guests had been seated”.

“Who? and Why?” – I asked while getting a little bit shocked.  I could not think of any suitable reason, did we make he/she work too hard? It was 12:00 and perhaps he/she skipped breakfast? “Was that a he or a she? Do I know him/her?”

“It’s a he”. She replied and continued: “I think you do know him. He had been with us for a long time but he worked as a casual staff. And today was actually the day that he has his officially contract signed with the hotel that makes him so nervous and then it happened… A bit unfortunate that there were so many V.I.Ps in the room but I hope they understood if we tell them the reason”.

“Where is he now? Is he okay?” – I continued.

“He’s right there, working like nothing has happened”. She answered.

“Oh”! I stopped for a second and looked to the right where the boy was standing to welcome the guests.

Yes, I do notice him, this tall and young male Sofitel ambassador who wears glasses, about 20 years old. He’s got a friendly smile with both politeness and shyness. At that very moment, I could not think of anything else – Who could be so mad at him now? And for taking his job too seriously? Hmmm I do not think so… Instead I thought it was cute and innocent of him – and I would say this frankly if and only if this did not make me any less of being a hospitality professional. I have not felt this way for a long time about someone I know. Perhaps it was just for a simple reason that I have met too many people, and yes including myself who often appear in the most ‘damn’ mysterious, confident and …fearless!

This ‘junior’ moment actually made me smile. I hope the boy is all okay now. But since he has taken this career so seriously and to the extent that he got so emotional like that, I hope he will end up being a good person and a good career advancement ahead.

And for me, it would be interesting to know what happened to Miss No-Longer-Afraid…!?

#IWorkInAHotel

W T F

Some of my favourite quotes at all times: After Monday and Tuesday, the rest of the week says W-T-F.

I firmly believe that your attitude decides how your day should be. But it does happens that some days are simply worse than the rest of other days, and we shall call it the terrible, horrible, no good and very bad day. I know someone has turned this into movie.

I have a terrible, horrible, no good and very bad week that I called a “W-T-F” week. Obviously, it stands for Wednesday – Thursday and Friday, in case you wondered.

Well I am a hotelier where getting feedback is a fundamental part. I am no longer surprised getting complaints from people so I am not here to talk behind my clients’ back. But I did meet some ugly clients over the past week: not so much about the ugly look (although there are some visually not-so-pretty ones) but mainly about the ugly manners and how they abused us as service providers and abused my colleagues.

Having said that, I don’t know how should I feel, I got angry for a second then I decided that I should not get angry anymore if we all know deep inside, everything happens for a reason: Many people lack of education no matter what age or what degrees that they have at hands; some people are treated the way they are normally treated and that they are too ordinary to know… And that is a terrible, horrible, no good and very very bad consequence…

 

 

“Happiness…

all depends on a leisurely breakfast… “~John Gunther

Thank you John Gunther, although I do not know who you are but I would like to thank you for having given us this great quote.

And for me, happiness sometimes is just a matter of habits. It does not mean that you have to keep doing the same thing every day to say happy – because I am sure habits can change. Perhaps some habits can keep you happy for a certain period of time, some say forever but as you get older, many habits can change if you want to…

So how did I change?

I used to brush my teeth before breakfast – The feeling was just so unpleasant if my teeth were not brushed within 15 minutes after I woke up. I guess this was no difference compared to those  who hates the taste of toothpaste while chewing their breakfast. But my habit has changed after almost 20 years because I wanted to change… Yes I have been influenced by people, by the news and so on, and I have changed my habit as I decided.

holy-city-breakfast-705x705.jpg

[Photo credit: Rebecca Hinson]

I chose not to be threatened or not not to be chickened out by the way things are said and done by most people or the way this society wanted you to be. I think I was fortunate enough to be born “above” average. I am happy with my Asian style look and happy with my imperfects. It has not been always the case (I used to think that I was a freak), but the older I get, I guess the more mature, I would say I have become. It does not matter so much  if I have the latest hair trend or the latest fashion update. To be honest, I never cared and I’m sure I never will… But the lesson that I learnt is, you need to freshen yourself once every few weeks with new things. It means you should not wear the same type of clothes for a long period but try to make some changes. I often get asked if I wear a new outfit but I would be asked the same question if I wear an-old-dress-that-I-forgot-that-I-had-for-ages, or when I tie my hair up, or when I suddenly wear a pair of ear rings or a watch… A new red crop top after 14 days of wearing black or a new tomboy look after a hundred day of being in princess style…I guess we all need a bit of abnormal time after time…

I decided that I would need to increase my frequency of having leisurely breakfasts after realising that I spend more days of my life washing my hair rather than having breakfasts, which is dangerous. I am sure my hair is not happy when I wash her everyday and my body hates me for skipping proper breakfasts…

Dear body,

I am sorry for all what I have done to you. I have with me my 4 weeks goal to gain 2kgs in the most healthy way possible. I am fortunate to have met a very good colleague that I sometimes make jokes that she is my mother because of the way she takes care of me. Today I promised her that if I could reach my goal in 2 weeks and there will surely be a reward price for her 🙂 #fingerscrossed