My Pet Love

My pet love is not a pet, that would rather be a person and the person would very likely to be someone that I’ve known for the longest time in my life…

My pet love is not a pet, in case that I am asked. I don’t have a real pet and not planning to have one. Well I had a cat when I was 12 and living with my grandparents. The cat died, we adopted another cat. This time the cat gave birth to three baby beautiful kittens.

As we never wanted to have too many cats at home, we had sent the three kittens away to one of our relatives who have a bigger house and gardens. Then one day, our mother cat disappeared and I never saw her again. We asked our relative to send us back one cat, this time we chose a Mr Cat so at least he didn’t have to give birth. We thought he was happy with us for some time. I left my grandparents house as I grew up and while Mr Cat was still three. Then one day I came back for a visit to my grandparents’, the cat disappeared again, I wasn’t sure what happened this time when we lost the cat, also for what had happened to the mother cat too. Maybe they both got stolen. If this was in a Western country, that would be much easier to find them.

Maybe I don’t have a cat or dog, but I have space and time for an amusing detective Pikachu in the house 😂

Why do I talk about cats today? I just remember that I have met with a lesbian couple who is looking for a new place to stay. It happens that they came to find us at LAM VILLA Riverside, they love the concept and told me that this would be a great place for them and the three cats. I was like… three!? They reassured me that the cats are nice as they are “expat” cats. One is British cat and the other two I can’t remember if it was a he or a she, German or African 😂

Anyway, just so people know that I am neither interested in cats or dogs. I would still protect animal rights when I can but I just don’t feel the love for pets in general. If I am asked again for my pet love, I would rather say that I would prefer a human to play with, if I can’t find that human then there’s a human me that I hardly ever get bored with (maybe sometimes) ☺️

To track back for my pet love, I’ve always loved music in general, I also like writing sometimes – I had lost this writing habit for years and now I am trying to get back to it. I also want to trace back to my childhood years, when my pet love used to be gardening. I still played with and by myself pretty much but life back the was much more fun, before the “industrial revolution” came with a “hello” from the internet and Social Media when I reached my teenage year. My life was never the same again.

So, the two plants in the pots are mine. I had them a year ago but half of the time I had to send them to a colleague’s house to ask her to take care for me because I was away for so long. The plants are back, one grow so big and tall that I would need a new pot. The other one as you can see, trying to survive…
These banana trees are the “souls” of LAM VILLA – even our logo was inspired by the banana leaves ☺️
This rose is definitely more beautiful compared to the one from Beauty and the Beast which looks like 🥀
Waiting for the future roses 🌹
Straight from the garden, brought to me by my little friend Út Bin ☺️
I don’t know what this is called…

Ordinary. Trite. Childish

“Đọng lại trong bạn, là tình yêu trong trẻo, qua sự diễn xuất chân thực của một thế hệ trẻ diễn viên Hàn Quốc mới, đẹp đến nỗi khiến chúng ta phải xao lòng…”

Hôm nay là một ngày tâm sự về phim Hàn Quốc và lan man về phim truyền hình từ hồi thơ bé nhân ngày não bỗng dưng không muốn hoạt động sau khoảng 12h trưa thứ 6. Hôm nay thực sự thấy không muốn để não phải hoạt động. Ai kêu nghĩ ra lắm thứ quá làm chi xong giờ mình không làm thì chẳng có ai làm cho. Đúng là một vòng luẩn quẩn.

Tiếp tục với chuyện phim ảnh. Có lẽ so với mặt bằng chung thì khi lớn lên mình là một đứa ít coi phim hơn mọi người khá nhiều, cũng ít khi đến rạp chiếu phim. Vì mình cũng ít khi đi hẹn hò, mà đối tượng hẹn hò của mình, trừ hồi còn học cấp 3 ra thì hình như chẳng có ai có sở thích này nên có vẻ như lúc nào mình cũng không quen ai để có thể hẹn-hò-theo-kiểu-các-cặp-đôi-bình-thường.

Hồi bé thì khác. Khi còn bé ơi là bé thì kỉ niệm của mình là hay theo dõi mấy bộ phim truyền hình khoa học viễn tưởng kiểu: “Thế giới bí mật của Alex Max”, “Cô gái đại dương”, Khinh Khí Cầu Của Giáo Sư, Ngôi Nhà Nhỏ Trên Thảo Nguyên. Lớn hơn chút xíu thì có mấy phim “thiên thần” kiểu rất chi là Mexico trong đó có “Luz Clarita – Thiên thần bé nhỏ”“Nhật ký của Daniela”. Sau hồi này thì là “Cô gái rô-bốt”, “The X-File”. Ngoài ra mình còn là fan cứng cực kỳ cứng của Pokemon. Đúng là ngày xưa có mỗi cái TV làm trò tiêu khiển.

Ngoài ra, thì từ hồi có làn sóng Hallyu du nhập sang Việt Nam, mình cũng biết đến hết mấy bộ phim từ hồi Anh Em Nhà Bác Sĩ, Mối Tình Đầu, Xúc Cảm, Cảm Xúc, Thành Thật Với Tình Yêu, Trái Tim Mùa Thu, Bản Tình Ca Mùa Đông và Tình Yêu Trong Sáng. Tóm lại là vì lớn lên mà xung quanh toàn mẹ, dì và hai chị gái 8x nên mình cũng coi phim cùng các bà, các mẹ và các chị.

Lớn hơn nữa rồi, mình chỉ coi phim ca nhạc teen teen kiểu “High School Musical”, “Begin Again” hay “A star was born” hoặc mấy phim hài hài mà không phải động não kiểu “How to lose a guy in 10 days” hay “Definitely Maybe”. Nhân tiện là mình rất thích anh Ryan Reynolds. Già hơn chút xíu, mình chỉ coi phim hoạt hình. Công chúa Disney ưa thích của mình là Bell trong người đẹp và quoái vật. Mình không thích Cinderella, chẳng hiểu sao không thích. Mình thích kiểu Vua Sư Tử, Coco, Zootopia và thích nữ hoàng Elsa trong Frozen. Nếu mình là trẻ con thì sẽ tranh làm Elsa.

“Ordinary. Trite. Childish”, câu này dịch sang Tiếng Việt là “Tầm thường – Kịch tính – và Trẻ con” mình mượn trong bộ phim Thế Giới Họ Đang Sống (Tên Tiếng Anh: Worlds Within). Đây là một trong những bộ phim mà mình khá ưa thích. Một phần vì thích Song Hye Kyo và hồi đấy cũng thích cả anh Hyun Bin nữa. Nhưng không hiểu sao giờ mình chẳng thích cả Hyun Bin, mặc dù mọi người khuyên là nên coi The Crash Landing On You – tên Tiếng Việt là Hạ Cánh Nơi Anh. Chị gái mình cứ nói đi nói lại là hay hơn phim Hậu Duệ Mặt Trời nhiều. Tóm lại là mình không muốn coi thử, vì có thể thử xong rồi sẽ thích xong lại mất công coi đi coi lại. Còn nếu không coi thì thôi, vì không biết và không trải qua thì lấy đâu ra cảm xúc nhỉ?

À thực ra còn có cả phim Trung Quốc, cổ trang các kiểu, kể ra tuổi thơ của mình cũng hơi dữ dội và lớn lên cùng những bộ phim. Thỉnh thoảng hát mất bài tiếng Hoa như sự thật mà hát xong chẳng hiểu mình hát cái gì. Về phim Trung Quốc thì lớn lên chắc chắc phải kể đến Bao Thanh Thiên, Tôn Ngộ Không, Ỷ Thiên Đồ Long Ký, Thiên Long Bát Bộ. Mình không coi Thần Điêu Đại Hiệp nhưng vẫn biết Dương Quá và Cô Cô Long. Sau đấy thì là loạt phim của nữ văn sỹ Quỳnh Giao – series Hoàn Châu Cách CáchTân Dòng Sông Ly Biệt. Ngoài ra nữa thì cũng có vài bộ phim TVB kiểu “Gia Hảo Nguyệt Viên” và phim Đài Loan thì không nhớ nổi tên, chỉ biết toàn phim dài và không bao giờ kết thúc.

À còn nữa, có một phim Singapore mà mình đã theo dõi và rất sợ, đó là “Cánh chim cô đơn giữa biển người”, bây giờ hỏi vì sao sợ thì không biết vì không còn nhớ nữa, nhưng hình như là vì có ma đó.

Ngày xưa chắc hồi đỉnh điểm của sự thích phim Hàn Quốc là Trái Tim Mùa Thu. Hồi đấy còn đọc rất nhiều báo chí và hay đi sưu tập ảnh. Thực ra ảnh là các chị sưu tập thôi, hồi bé mình đâu có mua được mấy cái đó, nhưng mình có một nhớ rất là dai dẳng. Có một đoạn giới thiệu về bộ phim Trái Tim Mùa Thu mà mình vẫn nhớ như thế này: “Đọng lại trong bạn, là tình yêu trong trẻo, qua sự diễn xuất chân thực của một thế hệ trẻ diễn viên Hàn Quốc mới, đẹp đến nỗi khiến chúng ta phải xao lòng. Đó chính là những gì được thể hiện qua bộ phim Trái Tim Mùa Thu, phát sóng lúc 21:00 giờ trên kênh VTV1”.

Hồi đấy mình cũng thích anh Won Bin lúc đóng phim cùng Song Hye Kyo xong về sau hết thích vì thấy chẳng có phim nào anh ấy đóng xuất sắc hơn.

À mà có lẽ mình hiểu tại sao mình không thích Hyun Bin nữa rồi. Giống như cái cách mình đã từng rất là thích Song Joong Ki, khi còn đóng phim và còn là một đôi với Song Hye Kyo. Thì ra là vì mình thích Song Hye Kyo hơn cả hai anh chàng kia và mong cô ấy được hạnh phúc. Suy cho cùng, không phải vơ đũa cả nắm, nhưng chẳng phải phần lớn những người con trai đều tầm thường, đôi khi có chút kịch tính nhưng về cơ bản vẫn là trẻ con không?

Ảnh này do chị Hoàng Anh chụp, bị mất cái khuyên tai xinh đẹp kia. Hình như mình bị mất hơi nhiều trang sức và tiền bạc trong cái năm này thì phải, may là người thì (trộm vía) vẫn nguyên vẹn.

Ain’t No Sunshine

I also learn that whenever I am by myself, I tend to be a more responsible adult when it comes to having to set my own rules to keep the house clean and to be a super organized person when I can. I can’t do that when I am with my parents because whenever I am with them, I feel like I am Olaf and I have no skull or no bones.

“Ain’t no sunshine when she’s gone
It’s not warm when she’s away
Ain’t no sunshine when she’s gone
And she’s always gone too long
Anytime she goes away

Ain’t no sunshine when she’s gone
Only darkness every day
Ain’t no sunshine when she’s gone
And this house just ain’t no home
Anytime she goes away…”

This song has stuck inside my head over the past few days. For one, it is now rainy season in Central and South of Vietnam, we even have major storms in some parts of the country. By the way, thanks to this new job assignment, this is the first time that I’ve got a chance to witness the rainy season in Central Vietnam which I only knew via the songs I used to listen whilst I was a kid.

I am truly blessed to live in Lam Villa Riverside, a home away from home which is full of natural daylight. It’s small but cozy and I have everything, literally everything that I need for a young female professional. It’s got to do with security, comfort and privacy. Because of this, I would trade my time traveling to work so that I could go home everyday to enjoy my own space. For me, it’s always like a bit of a contradiction, I work in travel industry and I am ready to move all the times. But I don’t even think that I am an experienced traveler. I don’t even have interests to go to many different spaces but more into having a space where I can have my time and space, or else, I would rather be home, even if it means that I will spend most of the time by myself.

I also learn that whenever I am by myself, I tend to be a more responsible adult when it comes to having to set my own rules to keep the house clean and to be a super organized person when I can. I can’t do that when I am with my parents because whenever I am with them, I feel like I am Olaf and I have no skull or no bones.

Meet my friend – Detective Pikachu sitting on the couch.

My goal is to enjoy every moment, except for times that I overthink about many things ☺️

It’s really almost 2:30am now and I am still writing this, perhaps it will be the last blog post for this month, knowing that I will be super busy from now until end of the year. By the way, today is my official but fake birthday as it is written on my passport. The day is known as the Business Day Vietnam (13 October), I thought it was just a coincidence but it’s kind of fun to think as well. I never thought that I would see myself as a businesswoman. If I keep saying this then many people would get worried with the fact that I am in a position that I am today, as a so-called…businesswoman. But who knows…

October is the month that I often get a little crazier than usual because all my ideas would come all together at once. I often gain lots of energy to do everything everything but I am sure by middle of next year I will get tired again. So I will try to see this time how I manage myself more effectively.

P/S: I am so in need for a holiday after all this happening with all these busy-ness!

Mưa ☔️

Đối với tôi việc con người ta tìm đến các tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh hình như là để lấy lại một chút ngây thơ, thánh thiện của thời niên thiếu hoặc tìm đến một khoảng bình yên trong tâm hồn.

Thêm một ảnh không liên quan vào một ngày nắng đẹp: sen Bách Diệp ở hồ sen tại TUI BLUE Nam Hội An nơi mình làm việc.

Hôm nay là ngày thứ 17 trong chuyến đi công tác lần này, không phải do mình đếm ngày vì chán, mà chẳng qua là vì nhớ ra mà đếm vậy thôi. Suy cho cùng thì mình có biết chán là gì đâu nhỉ.

Mấy hôm vừa rồi giao mùa, lúc mưa lúc nắng, và ngày hôm nay thì chính thức bắt đầu mùa mưa ở miền Trung, mưa dày đặc. Hôm nay mình có ngồi trên xe từ Tam Kỳ đi Đà Nẵng rồi quay ngược lại, có nhiều chỗ mưa đến trắng trời.

Mình luôn tin rằng mọi thứ trên cuộc này đều có quan hệ mật thiết với nhau và đều có thể giải thích được. Cái gì không giải thích được bằng khoa học thì mang tâm linh ra giải thích. Và nếu tâm linh không giải thích được thì chắc hẳn đó chính là tâm linh rồi, vì tâm linh đâu phải khoa học mà có thể mang ra giải thích.

Mình thích những câu chuyện khai thác về văn hoá, vùng miền, ví dụ như chuyện mượn thời tiết ra để lý giải về con người.

Người ta hay nói là người miền Bắc tính cách thất thường do một năm có 4 mùa, có những mùa khắc nghiệt đến mức làm con người cũng khắc nghiệt theo. Người miền Trung và miền Nam thì tính cách cởi mở và ấm áp hơn cũng bởi nền nhiệt độ cao hơn. Đây là năm thứ hai mình trải qua mùa mưa ở Sài Gòn và lần đầu tiên chứng kiến thời khắc giao mùa tại miền Trung khi mùa mưa ập đến.

Sau khi chứng kiến cảnh mưa miền Trung, mình nghĩ sẽ không đi phàn nàn về thời tiết nữa, vì mỗi nơi có một sự phức tạp riêng, con người cũng theo đó mà phức tạp.

Thiết nghĩ, không biết mình sẽ có bao nhiêu cơ hội để trải nghiệm thứ nắng gió của miền Trung như thế này, để có thể hiểu được rõ hơn về con người ở đây. Không hiểu sao mưa lớn như trút nước vừa rồi khiến mình liên tưởng tới hình ảnh của mấy chị gái miền Trung khi nổi giận, lời lẽ cũng tuôn trào như nước mưa vậy, rồi đôi lúc sẽ có thêm sấm chớp – khác hẳn với hình ảnh người miền Trung thân thiện, hiền lành trong trí tưởng tượng của mình.

Vì trời mưa nên mình chợt nhớ ra một câu mình rất thích trong cuốn “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” của Nguyễn Nhật Ánh:

“Con người ta khóc cũng như trời mưa. Chỉ khi nào hết nước trời mới thôi mưa, còn chúng ta mới thôi khóc”.

Bác sếp của mình vẫn hay tự hào là, ở TUI BLUE Nam Hội An, không hiểu do phong thủy như nào, gần biển, gần sông lại tựa núi nên hình như cũng được che chắn, bảo vệ kĩ lắm. Bác ấy gọi nó là “Micro Climate”. Trộm vía là như thế vì lần trước bão đổ về miền Trung nhưng khu vực này thì chỉ có một cơn mưa lớn rồi bão tan. Nghe có vẻ giống Hà Nội, khi mà tất cả những nơi khác gặp bão thì Hà Nội chỉ bị ảnh hưởng phần nào. Ngày xưa hồi còn đi học, sách vở giải thích rằng vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư, Ninh Bình về thành Đại La (tên của Hà Nội ngày trước) cũng vì lý do này. Mình vẫn nhớ hồi lớp 9 học bài “Chiếu dời đô” có đề cập tới địa thế “rồng cuộn, hổ ngồi” của kinh đô Thăng Long. Chẳng biết là micro climate hay rồng cuộn, hổ ngồi như thế nào, chỉ mong mưa vừa đủ để cây cối xanh tươi, sau đó tạnh mưa để người ta còn thôi khóc.

2020

I think 2020 wasn’t so bad after all considering how much I have learned from this pandemic, to grow myself a little more mature and to get to know people a little deeper.

Here comes the last quarter of 2020, the year that you might think that perhaps nothing else can surprise you anymore. I think it wasn’t so bad after all considering how much I have learned from this pandemic, to grow myself a little more mature and to get to know people a little deeper.

I feel blessed that I am living in one of the safest countries in the world right now and somehow, I still have a career and a peaceful life that I am deeply thankful for. Let us pray that this pandemic will leave us soon so it wouldn’t be too hard on those vulnerable people who are trying to make a living throughout these difficult days.

Image Credit: 2BroStudio – The garden workers at TUI BLUE Nam Hoi An
Image Credit: 2BroStudio – A garden worker at TUI BLUE Nam Hoi An
Image Credit: 2BroStudio – A watersports team member at TUI BLUE Nam Hoi An

2BroStudio has made itself to my preferred list of media partners that I have the opportunity to work with. Harris Hoan Vo and the team have done a terrific job to help us discover more smiles at TUI BLUE Nam Hoi An.

Pretty Pretty Please…

It’s just that sometimes when I am sad, I find myself looking for the definition of ‘sadness’ then I get tired and stop looking because no dictionary can give me an explanation which describes my feeling.

So finally I have been able to have some ‘me’ time for myself. ‘Me’ time means the time I could spend alone, in my own space, when and where I could stay true to myself. I usually follow some of my favorite melodies and sing my favorite songs when I am happy. But when I am sad, I would like to request myself to find a place where can frown whenever I can without having to care that someone would notice. I still remember days when I felt like I just need to be in a place where I can frown whenever I can, without being asked for the reason why I look so sad. I thought having this hidden place would be the best medicine to cure my sadness. At this point of time, even music or slightest noise at times would other me quite a bit.

The past week alone has been intense for me. I am definitely not complaining, although I have found a thousand reasons that I should call it quit. Life has been pretty strange lately. As much as I feel so blessed to have met some certain people, and to thank them for all the experiences that I’ve got, I also know my learning curve would never end, and even the people who you think you know them well can surprise you quite a bit.

Manners make a man, or a woman too.

Yesterday and today, I miss the feeling of meeting decent people, ladies and gentlemen, although I don’t know if those ‘decent’ people would actually exist once you get too close to them and they suddenly become so ordinary. I miss Mr Cook and his daily collections of thoughts. This would include one of my favorite readings: “Light travels faster than sound, this why some people appear bright until you hear them speak”.

Hi Camellia, please stop acting like you are a princess and learn to forgive because not everybody has the same type brain, the same mind and especially the same heart.

Nàng thơ

Hồi gặp em ở chỗ làm thì anh thấy em cũng cứng thật, nhất là lúc em làm việc. Nhưng có hôm anh đi qua L’espace, hôm đấy anh thấy em mặc đồ gì đấy rất đẹp và nhìn mặt rất xinh đi dạo trên đường Tràng Tiền là anh nhận ra em thực ra là một người rất lãng mạn và nữ tính, cái này ai thân với em thì sẽ thấy.

Trên kia là lời nhận xét của anh bạn thân rất thân nói với mình ngày hôm nay khi mà cả hai đang ở nơi mà mình gọi là “Sài Gòn Cô Tiên năm 2020”. Có vẻ anh ấy còn nhận ra một phần mơ mộng trong con người mình từ lúc mà hai anh em còn chưa thân nhau. Còn cậu bạn thời thơ ấu thì vẫn luôn tự an ủi mình, thôi cậu cứ như vậy đi, đừng thay đổi, dù có già đi cậu vẫn là nàng thơ của tớ, những thằng khác không có đâu, vì cậu không thay đổi, cậu vẫn là nàng thơ. Ừ thì đó, nhưng thơ mãi sao được đây…

Sài Gòn Cô Tiên năm 2020

Mình nghĩ một trong những điều trớ trêu nhất chính là việc người khác giao cho mình làm kinh doanh, trong khi bản thân thực chất lại là một người theo thiên hướng khoa học xã hội và nghệ thuật. Nhiều khi ước gì mình sinh ra vào một thời đại khác, khi mà các bạn “học giỏi” không có nghĩa chỉ là giỏi các môn khoa học tự nhiên để sau này thi vào khối tài chính ngân hàng. Có những giai đoạn mình cố ép bản thân ngồi trong nhóm của những người học giỏi đấy rồi lại thấy mình chẳng liên quan. Mà không hiểu sao mình cứ nghĩ nhiều thế làm gì cho mệt não. Công việc cũng chỉ là công việc, không chơi thì nghỉ. Nói thì dễ mà chẳng hiểu sao cứ miên man…

Mà cũng đúng thôi, sau cả một chặng đường đấu tranh cho những cái tôi to đùng, mình lại giật mình tự hỏi vậy con bé ngày xưa đâu rồi? Cho mình xin phép phàn nàn một câu, làm người lớn đôi khi thật chán…

Mình đã từng là một đứa bé đi sưu tập những nhánh cây và hoa về nhà trồng và mỗi sáng đều chạy lên sân thượng để kiểm tra xem hoa mười giờ đã nở chưa và luôn cảm thấy vui mỗi khi có một bông hoa nở đẹp. Giờ thì không cây cũng chẳng cỏ, chỉ thầm ngưỡng mộ những người luôn nuôi dưỡng tình yêu đặc biệt với thiên nhiên.

Mình cũng là đứa ngồi mải miết đọc những quyển sách ngữ văn của các chị gái. Mình nhớ hồi đấy mình học tiểu học, các chị lớn hơn 3-5 tuổi nhưng đã bắt đầu ngồi đọc những bài văn thơ nước ngoài và còn học thuộc. Có một bài mình chỉ nhớ loáng thoáng có tựa đề là: “Thư gửi mẹ” của một tác giả người Nga, còn có một đoạn thơ như thế này. Cũng không hiểu sao đến khi mình đi học thì không còn những bài thơ như vậy nữa.

“Chỉ có điều mẹ nhé những ban mai

Đừng đánh thức con như tám năm về trước

Đừng gợi lại làm chi những giấc mơ đã mất

Đừng gợi chi những mộng đẹp không thành

Cũng đừng dạy con nguyện cầu vô ích

Nẻo về xưa đã khép lại rồi

Chỉ có mẹ là diệu kỳ, ánh sáng niềm vui…”

Rồi bây giờ lại thêm thời đại 4.0, kỉ nguyên của công nghệ nữa. Mình thấy thêm một điểm nữa là mỗi lần xã hội có thêm một bước tiến mới thì cái bản chất bảo thủ của mình nó lại lộ rõ thêm một phần nữa. Cứ như thế này thì còn chỗ nào cho tình người? Còn chỗ nào cho mộng mơ? Chẳng hiểu những thời đại sau này, như con cái mình nếu có thì các bạn ấy sẽ lớn lên như thế nào nhỉ? Mình đã có thời gian đi du học và nghĩ rằng lựa chọn về Việt Nam là chuẩn xác, nhưng rồi nghĩ lại một câu chuyện khác rồi lại đặt lại câu hỏi cho bản thân, liệu rằng mình đã nghĩ đúng chưa? Mình có một câu chuyện mà mình đã có cơ hội tham gia vào như một vai nữ chính trong phim.

Sometimes it doesn’t have to make sense, to make sense…

Sau này có con thì cho con sống ở đâu?

Chuyện về người hơi bị cũ. Hồi đấy mình mới tốt nghiệp và đi làm được khoảng 2 năm thì có quen một anh này. Nói chung biết nhau cả một khoảng thời gian không cảm xúc gì và vào một ngày đẹp trời mình bắt gặp một cái ánh mắt anh ta nhìn mình theo kiểu cực kỳ là bất thường. Mình cũng thắc mắc không hiểu có phải do mình là con gái nên thường hay tưởng tượng là bọn con trai nó thích mình không. Xong từ lúc đấy người anh kia đi đâu cũng thông báo để mình biết, đến mức thói quen của mình cũng thay đổi vì cứ phải theo dõi các chuyến bay của người ta và muốn biết người ta có an toàn hay không. Một ngày đẹp trời khác khi đang ngồi nói chuyện anh ấy đột nhiên hỏi mình: “Sau này có con thì cho con sống ở đâu nhỉ?”.

Thấy kỳ lạ gì đâu. Mình hỏi con ai cơ? Con anh ấy hả? Sống ở đâu mà chẳng được 😂

Không, ý anh là nên sống ở Việt Nam hay ở Châu Âu hay ở Úc. Ví dụ ở Việt Nam thì sẽ dễ tìm giúp việc nhưng giao thông thật là khủng khiếp, còn bên Châu Âu thì việc học có vẻ sẽ tốt hơn…

Mình đã nói với anh rằng là quan trọng nhất là ba mẹ của con là ai và mình có cố gắng tạo điều kiện tốt nhất cho con hay không thôi, ở đâu cũng được mà. Nhưng em nghĩ mình đang đi quá xa rồi đấy.

Anh kia: Rồi một ngày nào đấy chúng ta sẽ quay lại nói về chuyện này thôi, anh chắc chắn đấy.
.
.
.
Nhiều năm sau, cái chắc chắn của anh đã đảm bảo là đến giờ anh vẫn chưa lấy vợ, mà cũng có thể anh chẳng muốn lấy ai, nếu lấy thì có vẻ sẽ phải lòng một cô gái Việt Nam nào đó thôi. Mình đã từng mất khá nhiều thời gian chỉ để nghĩ về người này xong giờ chẳng nghĩ gì nữa, sau vụ Covid anh này cũng đang tạm trôi dạt về châu Âu, vẫn đủ tử tế để cập nhật cho mình về địa điểm mặc dù chẳng biết bao giờ mới có cơ hội gặp lại 😊

Chỉ mấy hôm trước thôi mình đã nghĩ là nếu mình có lập gia đình và nếu có con cái thì cứ ở Việt Nam thôi. Nhưng chẳng hiểu sao, ngày hôm nay, chỉ sau một buổi họp về công việc, mình bắt đầu thấy có những điều không ổn… Thôi thì vẫn như mình đã từng trả lời anh kia, dù có ở đâu cũng sẽ cố gắng làm những gì tốt nhất có thể…

Mình thực sự vẫn cần nhiều hơn thời gian để mộng mơ…

Ảnh chụp một buổi chiều Sài Gòn mưa tầm tã tại The Dorm Đồng Khởi. Ảnh do anh Trang Minh Hà chụp.

My Celebrity Doctor 👩‍⚕️

Why would a doctor need a fancy photo-shooting at a five star resort? For fun? For her own interest? For her personal branding? Who else does she want to be?

On a not-so-beautiful day of May 2020 for me because the tourism and hotel industry has got the largest hit of the century due to the destruction of the corona pandemic, I received an influencer-cooperation request for a photo shooting project at TUI BLUE Nam Hoi An from my favorite make-up artist cum producer Kyo Phan. I would love to work with him of course then I asked if he could send me a detailed program of the cooperation for my own review. We had worked before on different projects with professional models or people who work in the entertainment industry. But this time, it’s not really about a model, not even an actress or a singer. He said it was about Kha Le, a businesswoman and an entrepreneur. Oh what? I think I missed something, she is also a doctor, a dentist to be exact. But why would she need such a fancy photo-shooting in such a five star resort?

I was like why? Why would a doctor need to have a fancy photo-shooting in a five star resort? For fun because she’s rich? Maybe? Or for her own personal branding? Perhaps she’s working on a project? Maybe…

So I did a bit of homework and googled her name. I didn’t have to wait long, a number of articles came up. Of course I would be able to tell which article is paid on commercial and marketing purpose and which one is not. But I do see something different. This woman has really made an effort with her personal branding. Here are some of my findings:

“For a woman, fashion is a joy” (Image: GlobalWoman.vn)

Then on a beautiful summer evening in Hanoi, I finally had a chance to meet with Dr Kha Le, after spending a few days of doing my own research about her and her brand TrendSmile also.

My first impression? She’s an elegant and a beautiful woman yet very friendly and quite easy to talk with. Just like how I was convinced by the way she carried herself, I guess she would do a great job to make her client trust and love her as long as they get to see her. I like her more in the daily life or even when she’s in a uniform. No matter what she says or what people say, she’s a doctor after all. And it takes years and brainwork, lots of brainwork to be a doctor. But here’s even a beautiful female doctor, there’s a difference, too👩‍⚕️

Dr Kha Le and her selfie – This picture is posted with permission 😇

“I am a woman after all, apart from being a doctor and a wife and a mother. I think it’s important that I have time to enjoy life. I have seen my female class-mates from university. Although many of us ended up becoming dentists, and then becoming wives and mothers of their children, but many are doctor – doctors by own means. They get stuck in their uniforms the whole time. Some of them even seem to look older than their age and tired. But of course they do look like doctors in the world that is defined for us with lots of ethical standards and sacrifices”, Kha Le said. Then she continued: “But I want more, I want to enjoy life, I am a doctor but I am a woman also. I want to feel beautiful and look beautiful. I believe we should never put a limit on ourselves, you can still be a doctor and a beautiful woman at the same time”. I am not sure about you, whoever might be reading this, whether you are a man or a woman, but I personally adore the type of woman who has her own interests and simply knows how to inspire other people even with a small act of her daily selfie as a way of saying hello to the world 🤳

Yes I do like her selfie too ☺️

Then it came to my turn to ask “So what do you want to do from now?”, looking at Dr Kha Le as she was about to share more.

“I’ve started Trend Smile for more than 3 years now. It’s not been easy but I think we’ve got some very first encouraging successes. I want to live a happy life and bring happiness to people by helping them to design the best possible smiles. Some people are simply not lucky enough to have a good smile to start with. But I always believe having a good smile can change someone’s life”.

At some point I am glad that I have met her. Although I am actually not a big fan of all these beautiful stuff. I called it beautiful stuff because I really don’t spend lots of effort of searching the definition of “the best smile” or “the best beauty smile” or whatever. But this doctor has convinced me that she’s really been trying to make a difference, even if it only started by becoming a beautiful and successful doctor who is good at inspiring people around her.

This Trend Smile brand is another interesting story. I was quite fond of the design of the logo to be honest, although I need to admit that I do not know much about design. But it looks clean, fresh and quite modern for me. Maybe it’s just my own opinion because I am a fan of minimalism. Unlike other dentist clinics who often use the drawing of a “tooth” to design their logos, Trend Smile’s logo was inspired by the idea of a circle hugging and protecting a human body. The logo was created with the belief that when you know how to take care of your dental health, you know how to care of your own body and soul.

Vietnamese idiom has this saying “Cái răng, cái tóc là góc con người”. It means the teeth and head-hair are considered as human figure, which gives the meaning to the most important parts of human appearance”.

I have asked a few designers for what they think about this logo. They said, for a dental brand, they would prefer something shaper as it shows professionalism and accuracy.

I came to her dental place in Hanoi at 255 Pho Hue, I was also informed that she has another address in District 7 in Ho Chi Minh City (Saigon) since she knew that I live in Ho Chi Minh City now. My impression? I felt at ease, no stress because the design of the clinic and arrangement made us feel calm. I did some easy dental cleaning so it was not much of a big deal, but it was a totally a smooth process, it can be compared to the feeling of entering a Spa. The team including the doctors was very gentle, polite but still looking sharp and professional. I would definitely come back perhaps because of the dentists here who really have made me feel comfortable and safe ☺️

So that is it. Kha Le is becoming more and more admirable in her own way. I called her a “celebrity” doctor to hope that she will make her dreams come true. Be a successful and beautiful doctor, with a style! Let me share with you some beautiful pictures of hers taken at TUI BLUE Nam Hoi An. Looking at these images, I think I need to ask her to show her work license to prove that she is a real doctor, simply because she is too gorgeous to be a normal one. Thanks God she’s not normal and that makes her very special👩‍⚕️

I wish all women in the world would be able to find success, love and happiness no matter what they do. And the sky is not even the limit if you believe that so. Cheers to better days to come! 🍸

Đẹp bao nhiêu là đủ?

Hôm nay mình không thấy vui, sau khi nhận được tin là mẹ lại tiếp tục đi phẫu thuật thẩm mĩ. Ban đầu định viết lên Facebook xong nghĩ thôi lại mất công động chạm người này người kia nên quyết định xoá bài trên Facebook và để dành ghi lại trên blog để có thể mình tự ngẫm nghĩ được sâu hơn.

Mình luôn yêu mẹ nhưng thực sự thấy hai mẹ con có rất nhiều bất đồng trong suy nghĩ, ngay cả việc nên nuôi dạy con như thế nào là phù hợp. Mặc dù mình chưa lập gia đình và cũng chưa có con, nhưng ngay từ khi biết suy nghĩ, mình đã luôn tin rằng nếu có con mình sẽ nuôi con theo cách khác. Đành rằng việc làm đẹp là nhu cầu của mỗi người và mặt ai thì người đấy đẹp và chỉ cần mình thấy mình đẹp là được. Chưa kể quyền được quyết định sẽ làm gì với cơ thể mình thì về bản chất vẫn là của mình.

Nhưng nếu một khi đã kết hôn với người khác thì sao nhỉ? Cứ cho là cơ thể vẫn là của mình nhưng việc làm ảnh hưởng đến tâm lý của những người xung quanh và đặc biệt là cho chồng mình thì có đáng bị lên án? Thế nào mới là đẹp và đẹp thế nào mới là đủ?

Đợt gần đây mình có dịp gặp lại hoặc kết nối lại những người bạn mà lâu rồi chưa có cơ hội gặp. Khoảng 3-4 người gì đấy, và mọi người hay nói là: “Chị thấy em vẫn thế, tính cách của em lúc nào cũng thế từ ngày đầu tiên chị quen mày”; “Tớ thấy cậu giống hệt hồi 5 năm về trước bọn mình gặp nhau, mà nói chuyện với khách hàng cậu cũng nói kiểu này à?”. Một người khác thì luôn chắc rằng mình lúc nào cũng là nàng thơ của cậu ấy.

Mình vẫn đùa mấy mấy người này là nói rằng họ thật kỳ lạ, rõ ràng là mình thấy mình xinh đẹp hơn hẳn mà cứ kêu là nhìn vẫn thế là như nào. Thực ra từ nhỏ cũng do mẹ thường mang mình ra so sánh với những người khác và thường chỉ ra về những điểm không hoàn hảo trên cơ thể mình nên mình đã lớn lên và nghĩ rằng mình là một con vịt xấu xí.

Khi bước vào cấp 2, mình đã bắt đầu tự nhận thấy bản thân mình không hề xấu như mình nghĩ, mấy người còn bắt đầu “khen” theo kiểu thích phong cách của mình (đến giờ còn chẳng hiểu nó là phong cách gì). Một số người thì nói rằng: “Cậu không phải người đẹp nhưng rất có duyên”. Có người anh của mình nói rằng: “Em thật sự không quá xinh đẹp nhưng nếu bước vào một căn phòng có nhiều đứa con gái khác, em sẽ vẫn được chú ý”.

Và nếu chẳng may bị chê “xấu” theo kiểu không biết đùa hay thật, yêu hay ghét, thì mình cũng nhẹ nhàng trả lời theo kiểu vô thưởng vô phạt là: Thực ra ý, để tìm một đứa đủ xấu và kém cỏi như mình chắc cũng không dễ lắm đâu, nếu có thể tìm được một người thứ hai như mình và mang đến đây, mọi người nói gì mình cũng nghe. Mình cũng đã nói câu này, chỉ đổi lại cách xưng hô khi nói với mẹ, vì mẹ luôn có cách chê để con gái tự thấy mình xấu xí, kém cỏi để còn phấn đấu. Chỉ có điều, mình không mấy quan tâm đến những điều mẹ nói về sự không hoàn hảo của mình nữa, có thể là trước đây thì có, nhưng bây giờ thì hoàn toàn không.

Mình nói như vậy không phải để kiêu hay tự mãn gì cả, mà chỉ đơn thuần nghĩ là mỗi người sinh ra đều mang cho mình một sứ mệnh nào đấy và ai cũng là một phiên bản độc nhất. Và khi đã là một phiên bản độc nhất rồi thì tại sao lại phải cố gắng để biến thành người khác? Nếu may mắn thì sẽ có một cơ thể khỏe mạnh, một vẻ ngoài dễ thương và thậm chí là một bộ não siêu việt, nhưng về bản chất thì ai cũng có thế mạnh riêng. Có những người sẽ còn may mắn hơn khi sớm nhận ra giá trị của bản thân mình từ khi còn trẻ, để đỡ mất công phải so sánh mình với những người khác, để biết tôn trọng những cái gì là vẻ đẹp của tự nhiên. Với vẻ đẹp hình thức bên ngoài sẽ chỉ can thiệp vào vẻ đẹp này khi thật sự cần thiết và thay vào đó thì dành thời gian đầu tư để phát triển bản thân.

Có những điều mà chắc khoa học cũng chẳng chứng minh được, là có những người sinh ra đã có nhiều may mắn hơn những người khác, có gương mặt khả ái hơn, giọng nói thuyết phục hơn và được nhiều người yêu quý hơn. Người ta cũng chẳng cần ép bản thân vào một khuôn khổ rèn luyện và gìn giữ sắc đẹp nào cả nhưng vẫn đẹp hoặc chí ít cũng tạo được một sự cuốn hút nhất định, vì cái quan trọng không nằm ở việc mình có đẹp theo tiêu chuẩn nào đó hay không, mà quan trọng là ở thần thái, và thần thái thì xuất phát ở sự hiểu biết, hiểu mình và hiểu người.

Mình mong có thể nói được những điều này với mẹ, rằng mẹ không cần phải làm gì để đẹp hơn nữa. Ở tuổi của mẹ, việc chăm sóc sức khỏe và sắc đẹp là cần thiết nhưng vẫn nên để mọi thứ tự nhiên vì dù có can thiệp cũng muộn rồi. Và bây giờ dù mình có nói gì cũng muộn, còn bố thì rất buồn. Và mình cũng không biết phải bắt đầu từ đâu để mẹ không bị tổn thương.

Cũng không hiểu ai cho mình cái tự tin để nói mấy câu này, nhưng có lẽ vì mình tự thấy mình đẹp nên mình tự cho mình cái quyền, vậy đó. Một khi bạn đã nhận ra bản chất của vấn đề, các yếu tố cần và đủ cho cuộc sống của bạn thì những định nghĩa hoặc khuôn khổ của một sự chuẩn mực nào đấy cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa. Thôi thì kệ, cuộc sống mà toàn đứa như mình thì không có lợi cho các doanh nghiệp trong thời đại 4.0. Thôi có người này thì sẽ có người kia vậy, giống cậu em mình hay nói là, chị ơi, “Cuộc sống mà” 😊

Nhưng giả sử, nếu mình dành nhiều thời gian hơn để trò truyện với mẹ, liệu mẹ có nghĩ khác đi?

Những chuyến đi đầu tiên

“Kỳ thực trên mặt đất làm gì có đường, người ta đi mãi rồi cũng thành đường mà thôi…”

Lỗ Tấn – Cố Hương

Chủ đề ngày hôm nay là những chuyến đi đầu tiên ✈️ ⛴ 🌴

Chuyến bay lần đầu tiên của mình là một chuyến bay quốc tế, Aeroflot bay từ Hà Nội-Moscow. Hồi đấy học lớp 8, chẳng biết tiếng Nga và cũng chẳng biết sợ nên cũng không thấy sao. Vẫn đi và về và giờ đang ngồi ở nhà gõ cái status này.

Hồi 17 tuổi, lần đầu tiên chính thức xa nhà, cũng một mình sang Úc, lần này biết tiếng Úc nhưng cũng chẳng biết gì hết, nên không biết sợ. Giờ đang ngồi ở đây ngẫm nghĩ về quá khứ ngu si 😛

Đi làm công việc lần đầu tiên, cũng là đi một mình bay hàng loạt các chuyến bay nội địa từ Canberra – Sydney – Brisbane – đảo Hamilton sau đó đi tàu biển Fantasea từ đảo Hamilton đến được chỗ làm việc trên đảo Lindeman. Vẫn không hiểu sao đến được đấy và bây giờ đang ở đây. Hồi đó cũng chẳng biết gì nên cũng không biết sợ.

Lần đầu tiên đi trực thăng trên đảo WhitSundays, chóng mặt đến mức chẳng nhìn thấy gì hết. Đến lúc đi qua một hòn đảo hình trái tim, có người nhắc mình là, nhìn kìa, đảo hình trái tim. Vì chóng mặt quá nên mình chẳng nhìn thấy gì nhưng cũng lấy điện thoại để cố ghi lại hình ảnh để nếu may mắn thì về nhà sẽ nhìn thấy.

Giờ biết biết chút xíu, biết thêm chút kinh nghiệm chỗ này chỗ kia và nghĩ lại thấy sợ – chẳng biết hồi đấy mình xoay sở kiểu gì. Giờ rút ra một kinh nghiệm là:

Những người tự tin là những người không biết sợ – nguyên nhân chính là do không biết gì, vì nếu biết thì sẽ bắt đầu biết sợ và có xu hướng né tránh! Mình thấy cái này đúng trong hầu hết các trường hợp 😛

Nói chung là cũng chẳng có gì phải sợ, cuộc sống mà! Cứ có mặt đất là sẽ có con đường. Ngày xưa học lớp 9 lúc nào cũng nhớ câu nói của Lỗ Tấn trong truyện Cố Hương: “Kỳ thực trên mặt đất làm gì có đường, người ta đi mãi rồi cũng thành đường mà thôi…” 🦶

Tháng 02/2019