Nàng thơ

Hồi gặp em ở chỗ làm thì anh thấy em cũng cứng thật, nhất là lúc em làm việc. Nhưng có hôm anh đi qua L’espace, hôm đấy anh thấy em mặc đồ gì đấy rất đẹp và nhìn mặt rất xinh đi dạo trên đường Tràng Tiền là anh nhận ra em thực ra là một người rất lãng mạn và nữ tính, cái này ai thân với em thì sẽ thấy.

Trên kia là lời nhận xét của anh bạn thân rất thân nói với mình ngày hôm nay khi mà cả hai đang ở nơi mà mình gọi là “Sài Gòn Cô Tiên năm 2020”. Có vẻ anh ấy còn nhận ra một phần mơ mộng trong con người mình từ lúc mà hai anh em còn chưa thân nhau. Còn cậu bạn thời thơ ấu thì vẫn luôn tự an ủi mình, thôi cậu cứ như vậy đi, đừng thay đổi, dù có già đi cậu vẫn là nàng thơ của tớ, những thằng khác không có đâu, vì cậu không thay đổi, cậu vẫn là nàng thơ. Ừ thì đó, nhưng thơ mãi sao được đây…

Sài Gòn Cô Tiên năm 2020

Mình nghĩ một trong những điều trớ trêu nhất chính là việc người khác giao cho mình làm kinh doanh, trong khi bản thân thực chất lại là một người theo thiên hướng khoa học xã hội và nghệ thuật. Nhiều khi ước gì mình sinh ra vào một thời đại khác, khi mà các bạn “học giỏi” không có nghĩa chỉ là giỏi các môn khoa học tự nhiên để sau này thi vào khối tài chính ngân hàng. Có những giai đoạn mình cố ép bản thân ngồi trong nhóm của những người học giỏi đấy rồi lại thấy mình chẳng liên quan. Mà không hiểu sao mình cứ nghĩ nhiều thế làm gì cho mệt não. Công việc cũng chỉ là công việc, không chơi thì nghỉ. Nói thì dễ mà chẳng hiểu sao cứ miên man…

Mà cũng đúng thôi, sau cả một chặng đường đấu tranh cho những cái tôi to đùng, mình lại giật mình tự hỏi vậy con bé ngày xưa đâu rồi? Cho mình xin phép phàn nàn một câu, làm người lớn đôi khi thật chán…

Mình đã từng là một đứa bé đi sưu tập những nhánh cây và hoa về nhà trồng và mỗi sáng đều chạy lên sân thượng để kiểm tra xem hoa mười giờ đã nở chưa và luôn cảm thấy vui mỗi khi có một bông hoa nở đẹp. Giờ thì không cây cũng chẳng cỏ, chỉ thầm ngưỡng mộ những người luôn nuôi dưỡng tình yêu đặc biệt với thiên nhiên.

Mình cũng là đứa ngồi mải miết đọc những quyển sách ngữ văn của các chị gái. Mình nhớ hồi đấy mình học tiểu học, các chị lớn hơn 3-5 tuổi nhưng đã bắt đầu ngồi đọc những bài văn thơ nước ngoài và còn học thuộc. Có một bài mình chỉ nhớ loáng thoáng có tựa đề là: “Thư gửi mẹ” của một tác giả người Nga, còn có một đoạn thơ như thế này. Cũng không hiểu sao đến khi mình đi học thì không còn những bài thơ như vậy nữa.

“Chỉ có điều mẹ nhé những ban mai

Đừng đánh thức con như tám năm về trước

Đừng gợi lại làm chi những giấc mơ đã mất

Đừng gợi chi những mộng đẹp không thành

Cũng đừng dạy con nguyện cầu vô ích

Nẻo về xưa đã khép lại rồi

Chỉ có mẹ là diệu kỳ, ánh sáng niềm vui…”

Rồi bây giờ lại thêm thời đại 4.0, kỉ nguyên của công nghệ nữa. Mình thấy thêm một điểm nữa là mỗi lần xã hội có thêm một bước tiến mới thì cái bản chất bảo thủ của mình nó lại lộ rõ thêm một phần nữa. Cứ như thế này thì còn chỗ nào cho tình người? Còn chỗ nào cho mộng mơ? Chẳng hiểu những thời đại sau này, như con cái mình nếu có thì các bạn ấy sẽ lớn lên như thế nào nhỉ? Mình đã có thời gian đi du học và nghĩ rằng lựa chọn về Việt Nam là chuẩn xác, nhưng rồi nghĩ lại một câu chuyện khác rồi lại đặt lại câu hỏi cho bản thân, liệu rằng mình đã nghĩ đúng chưa? Mình có một câu chuyện mà mình đã có cơ hội tham gia vào như một vai nữ chính trong phim.

Sometimes it doesn’t have to make sense, to make sense…

Sau này có con thì cho con sống ở đâu?

Chuyện về người hơi bị cũ. Hồi đấy mình mới tốt nghiệp và đi làm được khoảng 2 năm thì có quen một anh này. Nói chung biết nhau cả một khoảng thời gian không cảm xúc gì và vào một ngày đẹp trời mình bắt gặp một cái ánh mắt anh ta nhìn mình theo kiểu cực kỳ là bất thường. Mình cũng thắc mắc không hiểu có phải do mình là con gái nên thường hay tưởng tượng là bọn con trai nó thích mình không. Xong từ lúc đấy người anh kia đi đâu cũng thông báo để mình biết, đến mức thói quen của mình cũng thay đổi vì cứ phải theo dõi các chuyến bay của người ta và muốn biết người ta có an toàn hay không. Một ngày đẹp trời khác khi đang ngồi nói chuyện anh ấy đột nhiên hỏi mình: “Sau này có con thì cho con sống ở đâu nhỉ?”.

Thấy kỳ lạ gì đâu. Mình hỏi con ai cơ? Con anh ấy hả? Sống ở đâu mà chẳng được 😂

Không, ý anh là nên sống ở Việt Nam hay ở Châu Âu hay ở Úc. Ví dụ ở Việt Nam thì sẽ dễ tìm giúp việc nhưng giao thông thật là khủng khiếp, còn bên Châu Âu thì việc học có vẻ sẽ tốt hơn…

Mình đã nói với anh rằng là quan trọng nhất là ba mẹ của con là ai và mình có cố gắng tạo điều kiện tốt nhất cho con hay không thôi, ở đâu cũng được mà. Nhưng em nghĩ mình đang đi quá xa rồi đấy.

Anh kia: Rồi một ngày nào đấy chúng ta sẽ quay lại nói về chuyện này thôi, anh chắc chắn đấy.
.
.
.
Nhiều năm sau, cái chắc chắn của anh đã đảm bảo là đến giờ anh vẫn chưa lấy vợ, mà cũng có thể anh chẳng muốn lấy ai, nếu lấy thì có vẻ sẽ phải lòng một cô gái Việt Nam nào đó thôi. Mình đã từng mất khá nhiều thời gian chỉ để nghĩ về người này xong giờ chẳng nghĩ gì nữa, sau vụ Covid anh này cũng đang tạm trôi dạt về châu Âu, vẫn đủ tử tế để cập nhật cho mình về địa điểm mặc dù chẳng biết bao giờ mới có cơ hội gặp lại 😊

Chỉ mấy hôm trước thôi mình đã nghĩ là nếu mình có lập gia đình và nếu có con cái thì cứ ở Việt Nam thôi. Nhưng chẳng hiểu sao, ngày hôm nay, chỉ sau một buổi họp về công việc, mình bắt đầu thấy có những điều không ổn… Thôi thì vẫn như mình đã từng trả lời anh kia, dù có ở đâu cũng sẽ cố gắng làm những gì tốt nhất có thể…

Mình thực sự vẫn cần nhiều hơn thời gian để mộng mơ…

Ảnh chụp một buổi chiều Sài Gòn mưa tầm tã tại The Dorm Đồng Khởi. Ảnh do anh Trang Minh Hà chụp.

Talking to the Moon…

It’s funny how my phone could be instantly filled up with texts and calls and missed calls during day time and almost always in an absolutely silent mode at night. It actually makes sense because I set my phone on ‘airplane’ mode every single night… So that I won’t get disturbed while sleeping because of unnecessary notifications/the light and everything. And so that I wouldn’t have to wait for someone to text me or call…

bruno_mars___talking_to_the_moon_by_emosewa_chan-d4tdotp.png

I’ve got in to an extreme case I guess. That guy who has plenty of problems but why can’t I just forget… It’s been to the third year already and I don’t think I can forget that person. I don’t know why it’s come to this. I should have forgotten him just like anybody else. I know I will but when?

Not that I keep holding on to him. I have let him go and completely let go of him too. If this is not love then I don’t know what it is… Addiction perhaps?

Who said we would never get the best out of everything? I am sure I did. And I think I am right. No matter what it is and how life turns out to be… I think I will just be fine. Isn’t that always true? Then I can say… Yes it is okay not to go back in time and make a wish that we could be together. I cannot hate you and I won’t. I think loved you (but not to dead) and it was just enough that I wish you all the best in life, even if it means we’re never getting back together. I want you to be happy – And as much as I would like to have my own freedom, I want to set you free to go after what you want in life.

Thank you for being a great part of my youth. And thank you for all what you’ve done, because I know, if this wasn’t because of you, because of me and because of us, I wouldn’t have become who I am today.

Goodbye!

Spring, Summer, Fall, Winter… and Spring!

“People say you’re born innocent, but it’s not true. You inherit all kinds of things that you can do nothing about. You inherit your identity, your history, like a birthmark that you can’t wash off. … We are born with our heads turned back, but my mother says we have to face into the future now. You have to earn your own innocence, she says. You have to grow up and become innocent.”
― Hugo HamiltonThe Sailor in the Wardrobe

1

I watched “Spring, Summer, Fall, Winter…and Spring over a year ago. For some reason I felt like I should write a blog post about it. Perhaps, the main reason was because of news today of the terrorist attack in Paris… Hundreds of people died in this tragedy and everywhere in the world, people are sending condolences to France and fighting against terrorism.

The first thing that I saw when I was opening up Facebook was the image of Eiffel tower and the triple colours of French flag everywhere. At the same time, it’s got me thinking of something different. The terrorists must have no fear and must have known that they will forever be cursed for being murderers. I wondered how they grew up and couldn’t help thinking about what might have happened with ifs and buts.

Some believe that people were born innocent, some never quite believed in it. I am not trying to argue what is right or wrong when it comes to a life circle of the four basic human emotions: Happiness; Sadness; Love and Hate. And perhaps we may spend 1:45 minutes of our lives watching this movie just to have a new perception of life: (Animal) cruelty is part of natural instinct, no matter what age you are. As you grow up, only if you are lucky enough to have good education and training, you will be able to see the world in the eyes of love and kindness.

Then I wrote this on my Facebook page this morning with knowing that many people would disagree with:

“Call me a cold-hearted person but I would rather be working instead of spending time on the internet and praying for Paris… My deep condolences to Parisians, my dear French colleagues and the world but still 500,000 people died Since Start Of U.S.-Led Invasion and 6 to 8 million people die annually from the consequences of disasters and water-related diseases… and millions and millions of people die every year due to LACK OF EDUCATION. Just thought that the more you are showing your support to either French and/or Russia and/or America and/or China and/or North Korea, the more you will be helping the world’s top politicians to play their political/economical games… If all citizens were treated like humans from the very beginning with equal education then this should not be happening… Therefore work hard, study hard and stop bulls**ting!” 

Good upbringings are vital by Vincent Nguyen:

“All things truly wicked start from innocence.”

What would have happened if Hitler, or any other horrible well-known figure, had grown up elsewhere? Hypothetical situations like this are interesting to wonder about but it shows the importance of the upbringing; there is something that went wrong somewhere.

Even if you don’t believe that everyone is born innocent, you can’t deny the impact of environmental factors and the effects of parents on their children.

Hemingway reminds you to create a positive environment that encourages positive personal growth because he believed we’re all born innocent. Look into your own past. How did you turn out to be the person you are today? No doubt, your upbringing played a major role.

Stay safe Paris!

Busy-ness!

I never truly believed when someone said he or she was too busy until I have become addicted to being busy. This is when I’ve realized that it can easily take me 20 hours to reply not-so-urgent texts; it takes days to reply my not too-urgent-emails-because they-can-wait and my Facebook inboxes are full of unread messages…

This is when I’ve also realized that, love/relationship is almost an impossible thing in this modern era. Perhaps the love is still there but we cannot see and hardly ever feel it because everyone of us is so full of our own Busyness. Some told me that he was so busy – I believed him but never truly believed. And then I’ve been becoming more like him. Except for the fact that I don’t live in hotel rooms and I do not hold a platinum membership from any Airline company. Working in the hospitality is tough. Even if I am entitled to work within office hours and only on weekdays, this job is as demanding as a super time stealer and already feel that I am over-loaded. What about you who has such an important job? What if I had to fly 12 times out of 7 days per week? Have I ever wished if I  could travel back in time? I guess not, I am so busy with my own Busyness and the good news is I seem to enjoy it very much. This Busyness has taken all our memories away. I have started to forget things and people and I’ve started to forget you… And I am sorry…

busyness

Life is Magnifique in Hanoi

life isNot too long ago I was in my 20-something crisis. I knew I was. I saw negative sides of things that I encountered on a daily basis with the highest level of disappointment I can get… I found nothing interesting in anything or anybody. That sounded so bad wasn’t that?

I walked along the rainy streets and I knew I had to make a phone call to a friend. 15 minutes later we got settled in one of the coffee shops near by. I asked if he could tell me the truth of how miserable I looked at that time… He was like ‘yeah yeah’ like it doesn’t even matter…and of course the fact that he did not show any sympathies to me at all made me a little angry… Then I decided to stop talking about myself. I saw the sparkles in his eyes and could not help wonder how he had been. I asked why he could be so happy. The answer was quite simple. He said he was happy because he loved all the things that he had been doing… Wasn’t that good?

But still, facing the fact that only him feeling good so it did not make me feel any better. I looked out the window and sighed: “Can you please tell me when this rain’s going to stop? I am so sick of this weather…” I said, with knowing that my friend might have been fed up with me already for ‘un-intentionally’ trying to turning him down… “I am so tired of this city. It’s always either too hot or too cold. And did you notice? The foggy and rainy weather has been like this for 1/4 of the year…” I continued.

Then he began – I think I only waited for this moment to hear his feedback. Because I know this guy will he super direct and straight to my problems.

“What’s happening with you?” He asked. “Are you trying to tell me that I am not acting like who I am? Like a normal me right?” I answered.

“Can’t be truer than that”. He laughed sneakily. I questioned him back: “Hey, I knew you also have a hundred things going on at the same time and you also changed your job last year… Don’t tell me it’s been a smooth process….!?”.

“Of course not… You had no idea how bored and disappointed I was when I had to quit the job. During my last few days at the office, apart from the day-to-day activities that we all have to accomplish, I had done something that I thought it was abnormal. I read through a 500 pages long book about Vietnamese history and now I feel like I have a new profession…”.

We laughed until his face looked a bit more serious again… “I think you should stop looking at the dark sides of everything. Of course you can leave if you don’t like this city anymore but you know more than anyone that there are goods and bads everywhere. Why don’t you look at this city to see our advantage of having seasonality? Other cities in Southeast Asia do not have that and they missed the opportunities to sell seasonal products and services…”.

“Okay!” I smiled and that’s when he knew that he made a clear point to me…

We kept the talking for another 15 minutes later before we greeted goodbye. 3 months later, I called him back and asked how he was doing… I know this is the man that I should be thankful for having him as a friend. And now, talking about seasonality, if you think Hanoi is the only capital city in Southeast Asia that has 4 seasons then it’s time to think again. We don’t just have 4 seasons, we have 12 flower seasons. I brought this idea for an internal presentation at work and received a number of good feedback… Let’s just forget about brand standards for now… I am just in love with the thought of me re-starting to have more of original ideas and finally get back to be my-authentic-self…

Love Wins

After rain comes a rainbow. Yes just like you I have seen the rainbows everywhere today, staring from a rainbow banner by wordpress then I see them on social media, the internet and on the TV.

Congratulations! On a day like today, you don’t have to be gay or lesbian, the world is celebrating love…

It’s the love that wins!

10410581_10200945159188521_4228986812254106106_n