Zannier Hotels Bai San Ho

I always wanted to share my first thoughts and experiences about Zannier Hotels Bai San Ho as I was one of the very first guests who had the pleasure to stay at the resort on its opening date on the 01st of December 2020 but I never really did. I only said yes I would like to recommend you to go and see the resort by yourself and I am confident that you will not be disappointed because the experience will be unparalleled for each and everyone of us.

Regardless of how much I wanted to write, I also had the feeling that sometimes, words cannot really describe how we feel about something or someone, and words can be cheesy and totally unnecessary at times. But for a year of battling with a global pandemic and for someone like me who happens to stay in the hospitality and tourism industry, I have convinced myself that I would need to start with all the little things that could potentially help saving the industry whenever I have a chance. Some of the things that I do would include the acts of giving more public compliments such as a positive review on TripAdvisor or a five star rating on Facebook to all service providers who are able to maintain high quality of services regardless of the challenging business situation that we are all facing.

Zannier Hotels Bai San Ho is one of those resort projects which has been brave enough to open their resort during the unprecedented months of Covid-19. When I first heard of this project and had the chance to see the first sneak-peeks of the projects, I was convinced that Zannier Hotels Bai San Ho will be a project that makes Vietnam so proud to have.

Where is the resort and how to get there? Well I get confused most of the times as I have a pretty horrible sense of geography and directions. So Zannier Hotels Bai San Ho is located in Phu Yen Province, closer to the South Central Coast of Vietnam. Although it’s in Phu Yen but I heard that the resort is closer to Quy Nhon City of Binh Dinh Province, this will give you two flight options. You could either fly to Tuy Hoa (Phu Yen) Airport, which takes you 1.5 hour drive to the resort or to Quy Nhon (Binh Dinh) airport as the travel distance is about 1 hour drive away only. I chose to fly to Tuy Hoa, a bit more time for the transition but it did not matter so much. Tuy Hoa airport is tiny but neat, and driveway is quite nice and refreshing as you would easily catch a view to the sea as soon as you leave the airport. Most importantly, Tuy Hoa city has still been able to keep its natural beauty with beautiful landscapes, mountains and green fields. I hope they will be able to keep it like this for a longer while before the new developments will turn the city into a touristic place.

Tuy Hoa Airport in Phu Yen

Who wants to be there? I guess old people want to be there ☺️ No, I actually I would like to refer to people who appreciate privacy, nature, culture, history and a sense of discreet elegance. I heard there are about 5 or 6 Zannier Hotels in the world only so Vietnam must be very lucky to have one. The brand was founded by Arnaud Zannier in 2011 and wherever they are, Arnaud would like bring out the authenticity and uniqueness of what the host country can offer. This does make me think quite a bit and I do raise quite a few questions for myself too.

I feel pretty humble to stay in this 98-hecta resort, in the middle of a beautiful national park, the coast and not far away is the coral reef. Some of the rooms are located up on the hills and would take quite a long walk for you to get to the reception, and of course you can always call the buggy service to save time too.
Every room is designed in different style, reflecting the lives of several Vietnamese minority groups such as Ede or Cham ethnic people.
One of the Hill Villas in Ede ethnic style with a
private swimming pool.
A great place to escape from reality ☺️

The resort has been built and developed to serve several targeted groups but mostly to international travelers. Sadly those people won’t be able to get here anytime soon unless Covid-19 would be under control but then there’s a great chance for affluent Vietnamese and a small portion of expatriates to explore and learn to appreciate what they have. Since when all those simple things have become a luxury in our modern life?

I didn’t try these bicycles but that would be an option for you to travel around the resort too. You can also contact the travel desk if you would like to have a bicycle tour to explore the surroundings too.

I have the feeling that Vietnamese started to have to pay much to gain back what we have lost from the past, for things which are both tangible and intangible.

The only picture that has my face in it while I was at Zannier Hotels Bai San Ho – Myself (on the left) and Michael Wirz – Resort Manager who was always attentive and helpful.

I was welcomed by the team led by Michael Wirz, the Resort Manager at arrival. We spent a bit of time to talk and I could feel how much passion that they have put on this project and to be able to put things together. You don’t get to see a collection resort like this that often, and I was very lucky again to get upgrade to a Beach Villa with a Private Pool. I was told it is designed in the housing style of Cham ethnic group.

Beach Villa Living Room

The French style bed 🛌 ☺️
I found this knife in the living room area, not sure if this would be safe to display it like this but I was quite happy the moment I saw the knife because I thought I could only find those things at my grandmother’s 👵.
The Library at the resort lobby
My beautiful private pool on the day of departure 😞
A corner of Ba Hai’s Restaurant (Mrs Hai Restaurant). I am pretty sure that I had seen this very often whist I was a child whenever I get a chance to visit my grandparents or relatives in the Northern provinces.
My favorite corner from Nha O restaurant.
Hoa Sen Spa is a gem. I will have a separate review for the spa later.

I think I will need to go back for a second visit because I did not get a chance to see everything during this 3 days and 2 nights trip. I thought I would need at least a week for my slow-motion brain to process but hope that I have been able to give a little bit of here and there so that you can have the first glance look.

The food service was alright for a pre-opening stage. I might not be the right person to give comment on food services as I am no expert here but I thought it could be improved as the resort will receive more guests but over all the team has done an excellent job to make me feel very happy and welcome 🙏
I will remember this feeling of having a princess-like bedroom while it is made after the turn-down service 👸

Thank you again to Zannier Hotels Bai San Ho for this short but lovely stay! See you soon!

Aspirations

Interview 1:

Me: Can I ask you a question?

Interviewer: Of course!

Me: What are your aspirations? Apart from making money and being an entrepreneur?

Interviewer: Well, we have three kids to take care of. I often go home around 7 or 8 depending on the workload but yes, I’d like to stay at home more than being outside, I guess this has made me a family man. I’d like to spend time with my family.

Me: What about your wife?

Interviewer: She has part time teaching job, part time only, most of the time she would spend with me and the kids, too.

Me: Okay


Interview 2:

Interviewer: What are the most important thing for you between time, money and health?

Me: Without having a good health, both time and money will be meaningless. I am blessed to have good health, hence the three factors are now equally important for me.

Interviewer: How do you see yourself in 3-5 years time?

Me: If I have all those three? I will be a full time muse! I think I am pretty good at that.

Fitting in

I just have a quick thought, for people who have been so considerate or trying to be one by putting themselves in other people’s shoes.

Isn’t it true that in order to put yourself in other people’s shoes, you first need to make sure that you fit in theirs?

It often starts when someone says this: “I feel you, when I try to put myself in your shoes…”

Question: Do you think you would fit in my shoes in order to really feel what I feel?

The Future of the Past

Dear Santa Claus,

I heard Christmas is coming to town and I think I should start living and forget my age now. 2020 has been an absolutely eventful year, regardless of a pandemic still raging, life goes on and there’s still a lot of history left to be made.

“The more you know about the past, the better prepared you are for the future” – Theodore Roosevelt

Life is short, the world is wide. It’s quite interesting to realize that when you reach a certain age or a new level of maturity, there were things that could mean a lot to you then all suddenly became no longer matter. Some of the things that once made you feel so proud of who you are unexpectedly became so uncertain, and you started asking yourself a bunch of questions: “Is it true? Why didn’t I know this? Why did that happen? How should I live my life moving forward?”.

When I was in my early 20s, I used to be so proud of the fact that our Vietnamese alphabet is a Latin-based language system, thanks to the Portuguese who came and invented some 500 years ago. Not only the language itself looks so much easier and more friendly to read for most people sharing a similar language system, the invention of the Vietnamese alphabet was considered a victory against the Chinese rule, and there was no way that I would want to learn Chinese for whatsoever reason. However, only a couple of years after, I’ve started to feel lost in many other conversations, realizing that I would have learned so much if I knew a bit more of Chinese, or to learn how to read “Chu Nom” (The Vietnamese language using classical Chinese characters) so that we would be able to understand better the arts of Vietnamese calligraphy or to know at least what was written in many our historical places.

In July 2020, I was fortunate enough to get to know the concept of Y Van Hien, a made-in-Vietnam apparel brand for Vietnam’s traditional costumes and accessories. Not long after, I was introduced to Nguyen Van Loc, the founder of Y Van Hien and it didn’t take long either for us to became good friends and partners. In the beginning, it didn’t seem that we can do anything together as I have not been able to see the synergy in between our hotel brand and Y Van Hien.

Designer and Founder of Ỷ Vân Hiên – Nguyen Duc Loc has been in love with ancient Vietnamese costumes for a long time. He has devoted much effort to restoring and introducing the traditional beauty of these costumes to the public, especially to the younger generations.

The project was prepared in less than 2 weeks, as we only thought that during this Covid-19 season, it’s important that we need to keep our activities and souls alive. The below is simply my act of “copy and paste” from some of the published articles – texts are provided by me together with the images and videos from our media partners to give you a better idea of what we do.

Y Van Hien & TUI BLUE Nam Hoi An – The Future of The Past – Video credit: The Vows Film

Taking the occasion of the Germany Unity Day and 45 years of Vietnam – Germany 45 years of diplomatic relations, TUI BLUE Nam Hoi An – the first TUI Group’s flagship hotel in Asia and Ỷ Vân Hiên, a Vietnam’s apparel brand for ancient costumes and traditional designs have successfully launched a special project for the first time.

The project started with an event series called “The Future of the Past”, held by TUI BLUE Nam Hoi An and Y Van Hien, were successfully launched in Hanoi and Ho Chi Minh City from 08-11 September 2020 and at TUI BLUE Nam Hoi An on 03 October 2020. The project allows us to travel back in time to experience a fine selection of Vietnamese history, culture and arts, which were well perceived by all the guests and participants of various nationalities and culture backgrounds.

Founded in 2018, Y Van Hien Joint Stock Company is founded by Nguyen Duc Loc with a mission to recover and preserve the ancient costumes, as well as bringing these gorgeous costumes closer to the people. The company started making ancient Vietnamese costumes and accessories such as hair covers, shoes, and jewelry which are made by skilled craftsmen. Besides in-depth research, Loc visited relics, village houses and traditional weaving villages to learn more about making ancient costume designs. Loc also gets help and advice from researchers and experts on ancient costumes in order to comply with the sewing rules.

“After many fashion shows, more and more young people love them and look for products of Y Van Hien. Many Vietnamese students studying abroad come back to Vietnam and order our costumes for their weddings,” said Nguyen Van Loc – Founder & Designer of Ỷ Vân Hiên 倚雲軒

TUI BLUE Nam Hoi An

Located 50 km South of Hoi An on tranquil Tam Tien Beach, the newly five star beachfront resort TUI Blue Nam Hoi An beckons travelers looking for an authentic getaway showcasing both the region’s rich history and unique beauty while soaking up the natural splendor of the Quang Nam coastline far from the madding crowd.

References:

The Future of the Past: http://oivietnam.com/2020/10/the-future-of-the-past/

Ỷ Vân Hiên & TUI BLUE Nam Hội An: Sự kết hợp giữa đương đại và truyền thống https://vntravellive.com/su-ket-hop-giua-y-van-hien-tui-blue-d31966.html

Project Director: Camellia Dinh

Vườn trong phố

Góc vườn nhỏ tại LAM VILLA Riverside

Dạo gần đây tôi lại có cơ hội được quen với những người phụ nữ lớn tuổi hơn mình, có những người chỉ hơn 3-5 tuổi, có những người hơn đến ba chục tuổi. Sau hàng loạt những buổi gặp gỡ để đi từ người lạ sang người quen rồi đến người thân, chúng tôi lần lượt đi vào từng chủ đề của cuộc sống. Tình yêu và những vấn đề có liên quan như một lẽ tất nhiên thành một phần quan trọng của những buổi trao đổi.

Tình yêu của mỗi người mỗi khác. Tôi đã và đang được chứng kiến nhiều mối tình đẹp, song song với những mối tình dang dở hoặc những mối tình không vui. Không hiểu rồi đây, những suy nghĩ của tôi sẽ còn đúng như những gì tôi luôn tin tưởng hay không, nhưng hình như việc lý tưởng hóa tình yêu có lẽ là một điều không cần thiết. Và ngay cả việc yêu nhau đến chết, sự lãng mạn thái quá, hay những xúc cảm lấn át lý trí ngày càng trở nên không hợp thời. Nhưng nếu có lời hay, ý đẹp qua văn học nghệ thuật thì chắc tôi vẫn sẽ đọc. Nói về tình yêu đẹp, lãng mạn, người ta hay nhắc đến tình yêu giữa Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh, thông qua những lời thơ lãng mạn, có khi tha thiết, khi dữ dội, khi dịu êm.

Cá nhân tôi phải thừa nhận rằng, các bài thơ đều rất hay, rất đẹp và rất tình. Đến nỗi tôi luôn gặp khó khăn mỗi khi cần chọn ra một trích đoạn nào đó của bài, mà nguyên nhân chỉ là vì câu nào trong bài thơ cũng hay, nếu bỏ qua có lẽ sẽ luôn là một thiếu sót. Điều này đúng với “Sóng” hay “Tự Hát” của Xuân Quỳnh có câu thơ nổi tiếng “Em lại trở về đúng nghĩa trái tim em…”

Lên lớp 7, có một lần tôi được cân nhắc vào học đội tuyển Văn, mặc dù chẳng bao giờ được đi thi mấy giải kiểu này, mà tôi cũng chẳng có hứng thú. Điều tôi hứng thú hơn cả có lẽ là việc có những vần thơ vẫn cứ ám ảnh trong đầu và theo tôi lớn lên. “Vườn trong phố” của Lưu Quang Vũ là một ví dụ.

“Trong thành phố có một vườn cây mát
Trong triệu người có em của ta
Buổi trưa nắng bầy ong đi kiếm mật
Vào vườn rồi ong chẳng nhớ lối ra.

Vườn em là nơi đọng gió trời xa
Hoa tím chim kêu bàng thưa lá nắng
Con nhện đi về giăng tơ trắng
Trái tròn căng mập nhựa sinh sôi.

Nơi ban mai cỏ ướt sương rơi
Một hạt nhỏ mơ hồ trên má
Hơi lạnh nào ngón tay cầm se giá?
Suốt cuộc đời cũng chẳng hiểu vì sao…

Nơi đêm khuya vọng lại tiếng còi tàu
Bỗng nhớ xa xôi những miền đất nước
Nơi bài hát lên đường ta hẹn ước
Nơi góc vườn ta để quên chùm hoa…

Nơi vòm lá rì rào xao động cơn mưa
Quả ngọt chín khi mùa ve lại đến
Những chân trời màu hồng những chân trời màu tím
Những ngôi sao bàng bạc cả hoàng hôn.

Nơi lá chuối che nghiêng như một cánh buồm
Cánh buồm xanh đi về trong hạnh phúc
Se sẽ chứ, không cánh buồm bay mất
Qua dịu dàng ẩm ướt của làn môi.

Dưa hấu bổ ra thơm suốt ngày dài
Em cũng mát lành như trái cây mùa hạ
Nước da nâu và nụ cười bỡ ngỡ
Em như cầu vồng bảy sắc hiện sau mưa.

Đến bây giờ đánh giặc anh đi xa
Nhìn lại mảnh vườn xưa thấy hẹp
Biết bao điều anh còn chưa nói được
Rối rít trong lòng một nỗi em em.

Rừng rậm đèo cao anh đã vượt lên
Theo tiếng gọi con tàu ngày bé dại
Vườn không níu được bước chân trở lại
Nhưng lá còn che mát suốt đường anh.

Mảnh vườn em vẫn là mảnh vườn xanh
Nơi ban đầu lòng ta ươm tổ mật
Nơi ta hái những chùm thơ thứ nhất
Nơi thu sang mây trắng vẫn bay về”.

Vườn trong phố – Lưu Quang Vũ
1967

Arts for Smiles

I often find myself living in contradictions. Yes I want to make a different in life and I keep surprising myself every day now and then, for all the new things that I am able to come up with, knowing that the only way that I should live myself is to move forward. Another part of me keeps saying to myself that I should really live a quiet life because all the noise won’t bring us happiness.

Some people would like to help other people in silent, at their own capabilities. I wish I could do that someday, too, but it will take more time I guess. For now, I am pretty happy with the fact that I would at least still able to come up with new ideas regardless of having to bear with all the current burdens caused by the economic situations and plenty of social issues.

So I have come up with this idea to finally do something meaningful in my birth month, with hopes that I would be able to do something good to help ourselves and those who are in need.

Happy November – Here’s to celebrate the Arts for Smiles!

Theo dấu vàng son

Mấy ngày hôm nay, giống như có nhiều những mối lương duyên lớn nhỏ gộp lại, có rất nhiều người đang cùng có mặt ở Sài Gòn cùng một thời điểm, cũng vì thế mà kéo theo những buổi gặp gỡ. Cả ba tối liên tiếp chẳng có hôm nào về nhà trước 12h đêm, kể ra cũng có cái hay, thêm một lần nữa, khi vẫn đang được sống một mình và sống “tự do” trong chính khuôn khổ mà mình tạo ra. Tháng tới sẽ về Hà Nội hơn 1 tuần nhưng kiểu gì cũng sẽ phải về nhà trước 12h vì nếu không mẹ sẽ gọi điện cho liên hồi cho đến khi nhìn thấy con gái về nhà an toàn.

Năm nay tôi tự thấy mình có thật nhiều may mắn được tham gia và góp mặt nhiều hơn vào những sự kiện văn hóa, nghệ thuật. Không phải là cái gì lớn lao, chỉ là có may mắn được là một người có cơ hội chứng kiến và thưởng thức những gì mà mình cho là rất có giá trị.

Ngày hôm qua, nhờ có đối tác cũng đồng thời là một người bạn thân thiết, tôi đã có cơ hội được tham dự một đêm nhạc vô cùng chất lượng của chị Thu Phương. Bản thân tôi bắt đầu biết về ca sĩ Thu Phương chắc là từ khi học lớp 2 hay lớp 3, hồi đấy thì chưa biết thưởng thức nhạc của chị một cách trọn vẹn, và so với các anh chị ca sĩ nổi tiếng thời đấy thì có lẽ mình cũng không quá là hâm mộ chị, vì có hiểu gì đâu mà hâm mộ. Chẳng hiểu sao từ bé mà tôi cứ hay đi nghe nhạc người lớn. Hồi đấy nếu là Thu Phương hát thì mình thích bài: Thôi Anh Hãy Về, song ca cùng Lam Trường. “Thôi anh hãy về, cứ yên lòng rồi giông tố sẽ qua…”. Khi lớn lên rồi, mình rất thích bài “Đêm nằm mơ phố” và thêm một chút nữa thì mới cảm được bài “Dòng sông lơ đãng”. Còn những bài hát như “Có phải em là mùa thu Hà Nội” hay rất nhiều những bài hát tên tuổi khác nữa.

Rồi bỗng một ngày, dưới sự quan sát và ý thức hạn hẹp nhưng không-hiểu-gì-để-phán-xét của một đứa trẻ khoảng chừng 11 hay 12 tuổi, tôi đọc một bài báo về việc ca sĩ Thu Phương và ca sĩ Bằng Kiều đã “rời bỏ” quê hương để theo đuổi giấc mơ Mỹ cùng những rắc rối khác về đời tư và vấn đề chính trị. Sau một thập kỉ trôi qua, chúng tôi lại được thấy họ lần lượt về Việt Nam, với một hình ảnh khác và một tâm thế khác, duy chỉ có giọng hát, có thể đã có thêm nhiều phần sương gió, nhưng chưa bao giờ hết đẹp và chưa bao giờ hết đẳng cấp.

“Không hiểu sao mình cứ thích nghĩ là các nhạc sĩ viết bài hát này riêng cho mình” – hôm qua Thu Phương có nói như vậy khi đang hát ở phòng trà Đồng Dao, một chương trình khá là chất lượng về nội dung theo một chủ đề có tên là: “Theo dấu vàng son”. Thực ra, việc người ta hay tìm thấy bản thân trong các nhân vật trong phim hay âm nhạc cũng là lẽ thường. Với tôi thì đây là một cách để thấy cuộc đời có thêm chất nhạc và chất thơ. Nhưng mà thật ra thì với một nghệ sĩ như Thu Phương, hay những nghệ sĩ lớn khác, việc họ có những bài hát gắn bó với tên tuổi, hay đúng như các cách nghệ sĩ nói, đây là bài hát viết về cuộc đời tôi thì cũng không có gì là lạ cả.

Có rất nhiều những bài hát nổi tiếng được thể hiện bởi Thu Phương, nhưng những sáng tác của nhạc sĩ Việt Anh luôn chiếm một vị trí rất quan trọng. Tôi có được nghe kể lại là những sáng tác của nhạc sĩ Việt Anh, đã theo Thu Phương trong suốt hơn hai chục năm hoạt động nghệ thuật, bắt đầu với “Dòng sông lơ đãng”. Mình không phải nhà phê bình âm nhạc, nhưng tự cảm nhận được rằng, các tác phẩm của nhạc sĩ Việt Anh đều quá đẹp, về ý nghĩa, về nội dung và vần điệu, đến mức mà mình luôn nghĩ rằng, các ca sĩ, phải may mắn lắm mới được Việt Anh viết tặng.

“Từng ngón tay, khép như nụ hoa trắng . Bỏ lại dòng sông lơ đãng trôi qua”.

“Từ chốn nào, dòng sông đã hòa cùng đại dương. Cạn bến bờ, chiều nay thẫn thờ nhìn hoàng hôn”.

“Như chưa bắt đầu”

Sau nhiều năm, theo cách chị nói là dòng sông đã trải qua quá nhiều mùa lũ, dòng sông của Thu Phương, theo cách miêu tả của nhạc sĩ Việt Anh, đã không còn lơ đãng nữa. Một vài năm về trước, Thu Phương đã từng hỏi Việt Anh rằng, chị không biết quyết định mình rời bỏ quê hương sang Mỹ có phải là quyết định đúng, và chính lúc này, anh Việt Anh đã viết tặng chị Thu Phương một ca khúc khác là “Chưa bao giờ” để trả lời câu hỏi của Thu Phương. Khi biết đến ca khúc này, mình đã không biết là ca khúc được viết cho Thu Phương. Và bản thân cũng không hẳn là một người phải trải qua những biến có gì quá to tát trong cuộc đời, nhưng mình tự thấy rằng, đây là một trong những ca khúc mà mình thấy dễ gây ám ảnh ám ảnh nhất trong những năm trở lại đây, với những câu từ như: “Có bình yên nào không xót xa” hay “Đi về đâu cũng là thế, buồn kia còn trong dáng ngồi. Thiên đường xưa khép lại, từ muôn năm rồi”.

Cũng nhờ có sự kiện này, tôi mới có thêm cơ hội tìm hiểu sâu hơn về xuất thân và gia đình của ca sĩ Thu Phương. Đây cũng là lần đầu tiên tôi được nghe tới ca sĩ Quang Minh, là anh trai của nữ ca sĩ cũng là một giọng ca vô cùng đẹp mà tôi đã còn quá trẻ để biết tới. Và cũng là lần đầu tiên được nghe một bản song ca mượt mà đến từ hai nghệ sĩ lớn với bài hát “Không còn mùa thu”, một bài hát mà tôi cũng vô cùng ưa thích:

Không Còn Mùa Thu – Thu Phương & Quang Minh

Về “Theo dấu vàng son”, thực chất đây không hẳn là một chương trình quá hoa mỹ và chất lượng hình ảnh, phóng sự cũng chỉ ở mức chấp nhận được. Chỉ là theo cảm nhận của tôi, có thể Thu Phương đã làm chương trình này một cách hết sức cảm tính, để thực hiện được những mong muốn của mình để tưởng nhớ về một người phụ nữ Việt Nam trong lịch sử mà mình đã vô cùng ngưỡng mộ, yêu thương và tôn kính. Và chỉ khi con người ta lớn lên, đi đến nhiều vùng miền và trải qua những biến cố trong cuộc đời, những người có những hoàn cảnh đặc biệt sẽ tìm ra những mối đồng cảm và biết xót thương cho người và cho ta.

Những hình ảnh tưởng nhớ tới Nam Phương Hoàng Hậu và những dòng thư trong lời kêu gọi phụ nữ thế giới của cựu hoàng hậu: “Thay mặt cho mười ba triệu phụ nữ Việt Nam, tôi thỉnh cầu tất cả những thân hữu của tôi, bạn bè của nước Việt Nam, hãy bênh vực cho tự do”.

Khi làm chương trình này, Thu Phương đã di chuyển tới nhiều địa điểm, vùng miền tại Việt Nam, bắt đầu từ đất cảng Hải Phòng – là quê hương của ca sĩ, cũng là nơi chị biết đến hoàng hậu Nam Phương tại Dinh Bảo Đại tại Hải Phòng. Thực ra đây là nơi mà cựu hoàng Bảo Đại cùng gia đình đã sử dụng để nghỉ ngơi mỗi khi có chuyến công du ra Bắc. Khi còn bé, ca sĩ Thu Phương kể lại rằng chị đã nghĩ là hoàng hậu Nam Phương chính là người Hải Phòng. Sau Hải Phòng, ca sĩ Thu Phương đi theo dấu chân của Nam Phương Hoàng Hậu tới Huế, Đà Lạt và cả một vùng quê nằm ở miền Nam nước Pháp, nơi mà hoàng hậu Nam Phương đã trút hơi thở cuối cùng nơi đất khách quê người. Chỉ có Thu Phương, với linh tính, cảm tính của người phụ nữ mang trong mình nỗi nhớ của một người con xa quê mới hiểu rõ được động lực nào để chị đã bắt đầu và kết thúc hành trình ấy. Đối với quan sát của tôi thì đây là một cách tròn vẹn để tỏ sự kính trọng, biết ơn và ngưỡng mộ nhưng thêm nhiều phần xót xa cho cuộc đời một trong những người phụ nữ đẹp, quyền lực nhưng có số phận bi thương nhất trong lịch sử Việt Nam.

Thu Phương đã xuất hiện rất lộng lẫy trong những trang phục dạ hội đến từ một nhà thiết kế rất danh tiếng, tuy vậy, khi trải lòng mình về một ca khúc về Hoàng Hậu Nam Phương, ca sĩ đã chọn cho mình một bộ áo dài năm thân tối màu được thiết kế bởi Ỷ Vân Hiên. Vẫn trên sân khấu của phòng trà Đồng Dao, có một Thu Phương khiêm nhường hơn, dung dị và đoan trang, một hình ảnh có phần trái ngược với hình ảnh Thu Phương cá tính mạnh mẽ thường thấy.

Nhóm “người Việt trẻ” chúng tôi trong trang phục truyền thống của Ỷ Vân Hiên cũng đã kịp chụp lại một tấm hình kỉ niệm cùng ca sĩ Thu Phương trong sự kiện này.

Vậy là sau nhiều năm, theo cách chị nói khi so sánh cuộc đời mình như dòng sông đã trải qua quá nhiều mùa lũ, sau khi mà đi về đâu cũng là thế, khi mà thiên đường đã khép nguồn cơn, Thu Phương quay trở lại, như chưa bao giờ.

Nguồn ảnh bìa – Poster “Theo Dấu Vàng Son” lấy từ website chính thức của ca sĩ Thu Phương http://casithuphuong.com/

My Pet Love

My pet love is not a pet, in case that I am asked. I don’t have a real pet and not planning to have one. Well I had a cat when I was 12 and living with my grandparents. The cat died, we adopted another cat. This time the cat gave birth to three baby beautiful kittens.

As we never wanted to have too many cats at home, we had sent the three kittens away to one of our relatives who have a bigger house and gardens. Then one day, our mother cat disappeared and I never saw her again. We asked our relative to send us back one cat, this time we chose a Mr Cat so at least he didn’t have to give birth. We thought he was happy with us for some time. I left my grandparents house as I grew up and while Mr Cat was still three. Then one day I came back for a visit to my grandparents’, the cat disappeared again, I wasn’t sure what happened this time when we lost the cat, also for what had happened to the mother cat too. Maybe they both got stolen. If this was in a Western country, that would be much easier to find them.

Maybe I don’t have a cat or dog, but I have space and time for an amusing detective Pikachu in the house 😂

Why do I talk about cats today? I just remember that I have met with a lesbian couple who is looking for a new place to stay. It happens that they came to find us at LAM VILLA Riverside, they love the concept and told me that this would be a great place for them and the three cats. I was like… three!? They reassured me that the cats are nice as they are “expat” cats. One is British cat and the other two I can’t remember if it was a he or a she, German or African 😂

Anyway, just so people know that I am neither interested in cats or dogs. I would still protect animal rights when I can but I just don’t feel the love for pets in general. If I am asked again for my pet love, I would rather say that I would prefer a human to play with, if I can’t find that human then there’s a human me that I hardly ever get bored with (maybe sometimes) ☺️

To track back for my pet love, I’ve always loved music in general, I also like writing sometimes – I had lost this writing habit for years and now I am trying to get back to it. I also want to trace back to my childhood years, when my pet love used to be gardening. I still played with and by myself pretty much but life back the was much more fun, before the “industrial revolution” came with a “hello” from the internet and Social Media when I reached my teenage year. My life was never the same again.

So, the two plants in the pots are mine. I had them a year ago but half of the time I had to send them to a colleague’s house to ask her to take care for me because I was away for so long. The plants are back, one grow so big and tall that I would need a new pot. The other one as you can see, trying to survive…
These banana trees are the “souls” of LAM VILLA – even our logo was inspired by the banana leaves ☺️
This rose is definitely more beautiful compared to the one from Beauty and the Beast which looks like 🥀
Waiting for the future roses 🌹
Straight from the garden, brought to me by my little friend Út Bin ☺️
I don’t know what this is called…

Ordinary. Trite. Childish

Hôm nay là một ngày tâm sự về phim Hàn Quốc và lan man về phim truyền hình từ hồi thơ bé nhân ngày não bỗng dưng không muốn hoạt động sau khoảng 12h trưa thứ 6. Hôm nay thực sự thấy không muốn để não phải hoạt động. Ai kêu nghĩ ra lắm thứ quá làm chi xong giờ mình không làm thì chẳng có ai làm cho. Đúng là một vòng luẩn quẩn.

Tiếp tục với chuyện phim ảnh. Có lẽ so với mặt bằng chung thì khi lớn lên mình là một đứa ít coi phim hơn mọi người khá nhiều, cũng ít khi đến rạp chiếu phim. Vì mình cũng ít khi đi hẹn hò, mà đối tượng hẹn hò của mình, trừ hồi còn học cấp 3 ra thì hình như chẳng có ai có sở thích này nên có vẻ như lúc nào mình cũng không quen ai để có thể hẹn-hò-theo-kiểu-các-cặp-đôi-bình-thường.

Hồi bé thì khác. Khi còn bé ơi là bé thì kỉ niệm của mình là hay theo dõi mấy bộ phim truyền hình khoa học viễn tưởng kiểu: “Thế giới bí mật của Alex Max”, “Cô gái đại dương”, Khinh Khí Cầu Của Giáo Sư, Ngôi Nhà Nhỏ Trên Thảo Nguyên. Lớn hơn chút xíu thì có mấy phim “thiên thần” kiểu rất chi là Mexico trong đó có “Luz Clarita – Thiên thần bé nhỏ”“Nhật ký của Daniela”. Sau hồi này thì là “Cô gái rô-bốt”, “The X-File”. Ngoài ra mình còn là fan cứng cực kỳ cứng của Pokemon. Đúng là ngày xưa có mỗi cái TV làm trò tiêu khiển.

Ngoài ra, thì từ hồi có làn sóng Hallyu du nhập sang Việt Nam, mình cũng biết đến hết mấy bộ phim từ hồi Anh Em Nhà Bác Sĩ, Mối Tình Đầu, Xúc Cảm, Cảm Xúc, Thành Thật Với Tình Yêu, Trái Tim Mùa Thu, Bản Tình Ca Mùa Đông và Tình Yêu Trong Sáng. Tóm lại là vì lớn lên mà xung quanh toàn mẹ, dì và hai chị gái 8x nên mình cũng coi phim cùng các bà, các mẹ và các chị.

Lớn hơn nữa rồi, mình chỉ coi phim ca nhạc teen teen kiểu “High School Musical”, “Begin Again” hay “A star was born” hoặc mấy phim hài hài mà không phải động não kiểu “How to lose a guy in 10 days” hay “Definitely Maybe”. Nhân tiện là mình rất thích anh Ryan Reynolds. Già hơn chút xíu, mình chỉ coi phim hoạt hình. Công chúa Disney ưa thích của mình là Bell trong người đẹp và quoái vật. Mình không thích Cinderella, chẳng hiểu sao không thích. Mình thích kiểu Vua Sư Tử, Coco, Zootopia và thích nữ hoàng Elsa trong Frozen. Nếu mình là trẻ con thì sẽ tranh làm Elsa.

“Ordinary. Trite. Childish”, câu này dịch sang Tiếng Việt là “Tầm thường – Kịch tính – và Trẻ con” mình mượn trong bộ phim Thế Giới Họ Đang Sống (Tên Tiếng Anh: Worlds Within). Đây là một trong những bộ phim mà mình khá ưa thích. Một phần vì thích Song Hye Kyo và hồi đấy cũng thích cả anh Hyun Bin nữa. Nhưng không hiểu sao giờ mình chẳng thích cả Hyun Bin, mặc dù mọi người khuyên là nên coi The Crash Landing On You – tên Tiếng Việt là Hạ Cánh Nơi Anh. Chị gái mình cứ nói đi nói lại là hay hơn phim Hậu Duệ Mặt Trời nhiều. Tóm lại là mình không muốn coi thử, vì có thể thử xong rồi sẽ thích xong lại mất công coi đi coi lại. Còn nếu không coi thì thôi, vì không biết và không trải qua thì lấy đâu ra cảm xúc nhỉ?

À thực ra còn có cả phim Trung Quốc, cổ trang các kiểu, kể ra tuổi thơ của mình cũng hơi dữ dội và lớn lên cùng những bộ phim. Thỉnh thoảng hát mất bài tiếng Hoa như sự thật mà hát xong chẳng hiểu mình hát cái gì. Về phim Trung Quốc thì lớn lên chắc chắc phải kể đến Bao Thanh Thiên, Tôn Ngộ Không, Ỷ Thiên Đồ Long Ký, Thiên Long Bát Bộ. Mình không coi Thần Điêu Đại Hiệp nhưng vẫn biết Dương Quá và Cô Cô Long. Sau đấy thì là loạt phim của nữ văn sỹ Quỳnh Giao – series Hoàn Châu Cách CáchTân Dòng Sông Ly Biệt. Ngoài ra nữa thì cũng có vài bộ phim TVB kiểu “Gia Hảo Nguyệt Viên” và phim Đài Loan thì không nhớ nổi tên, chỉ biết toàn phim dài và không bao giờ kết thúc.

À còn nữa, có một phim Singapore mà mình đã theo dõi và rất sợ, đó là “Cánh chim cô đơn giữa biển người”, bây giờ hỏi vì sao sợ thì không biết vì không còn nhớ nữa, nhưng hình như là vì có ma đó.

Ngày xưa chắc hồi đỉnh điểm của sự thích phim Hàn Quốc là Trái Tim Mùa Thu. Hồi đấy còn đọc rất nhiều báo chí và hay đi sưu tập ảnh. Thực ra ảnh là các chị sưu tập thôi, hồi bé mình đâu có mua được mấy cái đó, nhưng mình có một nhớ rất là dai dẳng. Có một đoạn giới thiệu về bộ phim Trái Tim Mùa Thu mà mình vẫn nhớ như thế này: “Đọng lại trong bạn, là tình yêu trong trẻo, qua sự diễn xuất chân thực của một thế hệ trẻ diễn viên Hàn Quốc mới, đẹp đến nỗi khiến chúng ta phải xao lòng. Đó chính là những gì được thể hiện qua bộ phim Trái Tim Mùa Thu, phát sóng lúc 21:00 giờ trên kênh VTV1”.

Hồi đấy mình cũng thích anh Won Bin lúc đóng phim cùng Song Hye Kyo xong về sau hết thích vì thấy chẳng có phim nào anh ấy đóng xuất sắc hơn.

À mà có lẽ mình hiểu tại sao mình không thích Hyun Bin nữa rồi. Giống như cái cách mình đã từng rất là thích Song Joong Ki, khi còn đóng phim và còn là một đôi với Song Hye Kyo. Thì ra là vì mình thích Song Hye Kyo hơn cả hai anh chàng kia và mong cô ấy được hạnh phúc. Suy cho cùng, không phải vơ đũa cả nắm, nhưng chẳng phải phần lớn những người con trai đều tầm thường, đôi khi có chút kịch tính nhưng về cơ bản vẫn là trẻ con không?

Ảnh này do chị Hoàng Anh chụp, bị mất cái khuyên tai xinh đẹp kia. Hình như mình bị mất hơi nhiều trang sức và tiền bạc trong cái năm này thì phải, may là người thì (trộm vía) vẫn nguyên vẹn.

Ain’t No Sunshine

“Ain’t no sunshine when she’s gone
It’s not warm when she’s away
Ain’t no sunshine when she’s gone
And she’s always gone too long
Anytime she goes away

Ain’t no sunshine when she’s gone
Only darkness every day
Ain’t no sunshine when she’s gone
And this house just ain’t no home
Anytime she goes away…”

This song has stuck inside my head over the past few days. For one, it is now rainy season in Central and South of Vietnam, we even have major storms in some parts of the country. By the way, thanks to this new job assignment, this is the first time that I’ve got a chance to witness the rainy season in Central Vietnam which I only knew via the songs I used to listen whilst I was a kid.

I am truly blessed to live in Lam Villa Riverside, a home away from home which is full of natural daylight. It’s small but cozy and I have everything, literally everything that I need for a young female professional. It’s got to do with security, comfort and privacy. Because of this, I would trade my time traveling to work so that I could go home everyday to enjoy my own space. For me, it’s always like a bit of a contradiction, I work in travel industry and I am ready to move all the times. But I don’t even think that I am an experienced traveler. I don’t even have interests to go to many different spaces but more into having a space where I can have my time and space, or else, I would rather be home, even if it means that I will spend most of the time by myself.

I also learned that whenever I am by myself, I tend to be a more responsible adult when it comes to having to set my own rules to keep the house clean and to be a super organized person when I can. I can’t do that when I am with my parents because whenever I am with them, I feel like I am Olaf and I have no skull or no bones.

Meet my friend – Detective Pikachu sitting on the couch.

My goal is to enjoy every moment, except for times that I overthink about many things ☺️

It’s really almost 2:30am now and I am still writing this, perhaps it will be the last blog post for this month, knowing that I will be super busy from now until end of the year. By the way, today is my official but fake birthday as it is written on my passport. The day is known as the Business Day Vietnam (13 October), I thought it was just a coincidence but it’s kind of fun to think as well. I never thought that I would see myself as a businesswoman. If I keep saying this then many people would get worried with the fact that I am in a position that I am today, as a so-called…businesswoman. But who knows…

October is the month that I often get a little crazier than usual because all my ideas would come all together at once. I often gain lots of energy to do everything everything but I am sure by middle of next year I will get tired again. So I will try to see this time how I manage myself more effectively.

P/S: I am so in need for a holiday after all this happening with all of this busy-ness!