Những chuyến đi đầu tiên

“Kỳ thực trên mặt đất làm gì có đường, người ta đi mãi rồi cũng thành đường mà thôi…”

Lỗ Tấn – Cố Hương

Chủ đề ngày hôm nay là những chuyến đi đầu tiên ✈️ ⛴ 🌴

Chuyến bay lần đầu tiên của mình là một chuyến bay quốc tế, Aeroflot bay từ Hà Nội-Moscow. Hồi đấy học lớp 8, chẳng biết tiếng Nga và cũng chẳng biết sợ nên cũng không thấy sao. Vẫn đi và về và giờ đang ngồi ở nhà gõ cái status này.

Hồi 17 tuổi, lần đầu tiên chính thức xa nhà, cũng một mình sang Úc, lần này biết tiếng Úc nhưng cũng chẳng biết gì hết, nên không biết sợ. Giờ đang ngồi ở đây ngẫm nghĩ về quá khứ ngu si 😛

Đi làm công việc lần đầu tiên, cũng là đi một mình bay hàng loạt các chuyến bay nội địa từ Canberra – Sydney – Brisbane – đảo Hamilton sau đó đi tàu biển Fantasea từ đảo Hamilton đến được chỗ làm việc trên đảo Lindeman. Vẫn không hiểu sao đến được đấy và bây giờ đang ở đây. Hồi đó cũng chẳng biết gì nên cũng không biết sợ.

Lần đầu tiên đi trực thăng trên đảo WhitSundays, chóng mặt đến mức chẳng nhìn thấy gì hết. Đến lúc đi qua một hòn đảo hình trái tim, có người nhắc mình là, nhìn kìa, đảo hình trái tim. Vì chóng mặt quá nên mình chẳng nhìn thấy gì nhưng cũng lấy điện thoại để cố ghi lại hình ảnh để nếu may mắn thì về nhà sẽ nhìn thấy.

Giờ biết biết chút xíu, biết thêm chút kinh nghiệm chỗ này chỗ kia và nghĩ lại thấy sợ – chẳng biết hồi đấy mình xoay sở kiểu gì. Giờ rút ra một kinh nghiệm là:

Những người tự tin là những người không biết sợ – nguyên nhân chính là do không biết gì, vì nếu biết thì sẽ bắt đầu biết sợ và có xu hướng né tránh! Mình thấy cái này đúng trong hầu hết các trường hợp 😛

Nói chung là cũng chẳng có gì phải sợ, cuộc sống mà! Cứ có mặt đất là sẽ có con đường. Ngày xưa học lớp 9 lúc nào cũng nhớ câu nói của Lỗ Tấn trong truyện Cố Hương: “Kỳ thực trên mặt đất làm gì có đường, người ta đi mãi rồi cũng thành đường mà thôi…” 🦶

Tháng 02/2019

Living the island

Picture me..

An 18 years old girl who recorded herself as the youngest and the only Vietnamese G.O at Club Med Lindeman Island. 48++ hours of work per day and 6 work days per week and only once per every 2 weeks I took a ferry to go back to the ‘main land’, work was hard but almost a worry-free zone just because there were no targets, no numbers nor any ‘mission impossible’ that was assigned to me at that time. Well, let’s be fair, neither me nor any employers should expect too much from a just turned 18 years old employee but I gotta admit that I had learned so so much from there… Sadly Club Med Lindeman Island was closed down in late 2011 and the property was sold to some Chinese billionaire… Anyway I hope they will turn the island into a new paradise with a generation view point…

Although it only lasted for 6 months on the tropical island but I am so glad that I made it there – it was definitely one of the best 6-months of my entire life to be able to live in one of the greatest places on Earth and meeting some of the most amazing people in the world. My island’s friends are the one-of-a-kind friend in the world: my bestie Phillipa, my Aussie dad Graeme and my favourite handsome English Joe who are always on my side no matter what happens…

GO

Me, 18 years old at Club Med

8

The 8th hole

go2

With my favourite GMs and GOs

38718_1166092409786_3634715_n

The heart shaped island from the WhitSundays, Australia

Namaste

I know this is just the beginning of 2015 but I’ve just had one of my best moments of the year catching up with some amazing friends and people, this includes the Sajus…

I met Saju in back in 2010 when we were at the Hyatt Hotel Canberra. He was ‘the Chef’ and I worked in Food and Beverage as well as Sales and Marketing department. Except for the fact that he is Indian and he cannot swim – he admitted in front of everybody when we were playing the ‘Who’s Who game’ at the hotel – we knew nothing about each other until we both came back to Vietnam…

In 2012, he got a job promotion at a five star hotel in Saigon and by that time I also left Australia for home in Hanoi. I took the occasion to meet my old colleguage again in one of my trips to Saigon and got to know his family, his beautiful Croatian wife Mirjana and his gorgeous daughter plus personal assistant Kylie.

We met again in Hanoi yesterday and the day before as they went for a trip in Hanoi and Ha Long Bay. Oh my god, Kylie surprised me as she is a lot taller than she was before… Kylie loves winter so she seemed to enjoy it very much. However, the Hanoi weather has not been very pleasant as we’ve been experiencing to the extreme of the unpleasant days with cold wind air and too much of winter rain.

I enjoyed my time spending with them as well to get to know the ‘insights’ of how it’s like to get married with a Chef and got to know a bit of here and there… Europe, India, Australia and Vietnam… We literally include almost everything in our conversions and sometimes they even went up into becoming some ‘big’ husband & wife arguments but I guess this is just how life’s supposed to be. Mirjana was like: “Camellia, don’t get married and don’t have kids”. I just can’t help smiling looking at how happy they are and I could not see anything which is more lively and more beautiful than that…

I had one of the best Indian meals in my life at Namaste Restaurant in Hanoi… I just tried everything that I was advised by ‘the Chef’ and they were all so good.

10904907_10200335197819868_1949878629_n

10933076_10200335198059874_1775576001_n

It must have been not so difficult for Indians to become vegetarians they have such a wide variety of choices when it comes to vegetarian or vegan food. I told the family that I wanted to become a vegetarian. Just got this feeling recently… And perhaps 80% vegetarian is a better target as it is not easy to be a vegetarian when you are part of the food and service industry and especially when you live in the society where people show absolutely no respect for animals as many of them still think dog meat is a type of food to eat…

Despite of the cold and rain, the Hanoi trip was good for us, I still feel like I am a ‘tourist’ sometimes – it happens when you travel with people coming from different cultures who look at your culture in a different perspective…

Life is full of coincidences. And I think I must have made Mirjana super happy as well. She might probably thought that she was the only Croatian in Vietnam. We were walking along Nha Tho street where the St Joeseph’s is and I suddenly realised that I knew someone also from Croatia who lives in Hanoi. Coincidentally, they were all at the same place at a perfect timing and just good enough for me to get everyone from the small little Croatian ‘community’ to get introduced to each other in a short period of time. Mirjana was so happy that she couldn’t speak a word after the encounter with not only one Croatian guy but also another one and another guy who is Croatian’ son-in-law. She asked me as if I knew everyone in this city which just made me smile… I took a step back to think of another coincidence, it was about an Austrian man who I’ve got to know for quite some time and once we went for dinner together at Da Paolo Westlake, he was so surprised that he could hear the ‘Austrian’ sound from another man who was dining in the table right next to us…

I said to the Chef: “Hey Saju, I think just maybe, if someone thinks he/she is the only person who has ‘unique’ nationality in this city, they should come and see me as I will be able to help them find a friend who comes from their own state of origin…”

Trưa Vắng

Ước mơ đầu tiên của mình là trở thành ca sĩ. Từ năm khoảng 7, 8 tuổi gì đấy thì mỗi năm thay đổi ước mơ một lần. Bây giờ thì mình biết mình đang làm gì và muốn gì nhưng mà chẳng biết phải đặt tên cho cái nghề đấy là gì nữa. Nhưng dù làm nghề gì đi nữa thì cũng chẳng hiểu sao cứ mỗi lần gần đến sinh nhật là lại muốn… làm ca sĩ, thực ra hơn cả việc muốn làm ca sĩ thì mình muốn hiểu về nhạc lý, muốn có người hướng dẫn luyện thanh và muốn có thể chơi giỏi một loại nhạc cụ nào đấy hơn. Hy vọng là không phải đợi đến già mới có cơ hội học... 🙂

Ngày xưa hồi mình làm cho một resort (khu nghỉ dưỡng) ở bên Úc tên là Club Med, nếu ai đã từng làm việc cho Club Med thì sẽ rất quen thuộc với mấy từ G.O; G.E hay G.M. Mấy đứa như mình được gọi là G.O, viết tắt của từ (Gentil Organisateur) được coi là các nhân viên đại diện của Club Med; G.E (Gentil Employé) thường là các nhân viên có thể hoặc là người bản xứ và thường tập trung ở khu vực ‘back of the house’ (khu vực phía sau) và G.M (Gentil Membre) là để chỉ các vị khách đến nghĩ dưỡng.

Điểm khác nhau chính giữa G.O và G.E là các bạn G.O mặc đến 7 bộ đồng phục khác nhau cho 7 ngày và mỗi tối lại được yêu cầu mặc trang phục theo mỗi chủ đề khác nhau. Các G.Os thường làm việc vất vả hơn và cũng đồng nghĩa với nhiều quyền lợi hơn. Ngoài 8 tiếng làm việc (vất vả theo từng bộ phận) thì thông thường các G.Os sẽ có khá nhiều các nhiệm vụ khác nhau. Nếu như các G.Es chỉ làm việc hết giờ rồi đi về thì G.Os làm việc xong rồi thì còn có rất nhiều các hoạt động khác nữa. Một trong những đặc điểm rất đặc biệt của Club Med so với tất cả các khu nghỉ dưỡng khác đó là văn hóa của Club Med. Các G.Os của Club Med ngoài những công việc chính ở các bộ phận như thể thao, ẩm thực, spa, buồng phòng, lễ tân thì ai cũng sẽ có chung một “công việc” buổi tối đó là chia sẻ các trải nghiệm trực tiếp cùng các G.Ms.

Cam 4
Hồi này tròn thật đấy. Nhân tiện chỗ đang đứng là Jetty, vì mình làm việc trên một hòn đảo nên chỗ này vừa để đón khách, vừa để tiễn khách.

Club Med theo mình được biết là khu nghỉ dưỡng duy nhất trên thế giới để nhân viên ngồi ăn trực tiếp cùng khách hàng và tìm hiểu về trải nghiệm của khách hàng khi nghỉ dưỡng tại đây. Vào 8h tối thì gần như tất cả các G.Os sẽ trở thành ngôi sao trên sân khấu vì tối nào cũng sẽ có các buổi biểu diễn khác nhau theo từng chủ đề. Nói là gần như tất cả tức là có một số G.Os không thể tham gia trực tiếp vì làm ở bộ phận ẩm thực nên thường phải ở lại nhà hàng khá muộn và rất hiếm khi tham dự các buổi biểu diễn. Mình thích các buổi biểu diễn từ đầu đến …gần cuối. Nói vậy vì kết thúc buổi biểu diễn đã từng là nỗi ám ảnh của mình vì ai cũng phải nhảy theo một vũ điệu kỳ quoái mà được gọi là “crazy sign”, mỗi người có thể nghĩ ra một “crazy sign” khác nhau và mọi người sẽ thực hiện theo điệu nhảy đấy. Hồi đấy mình ghét trò này vì thấy cứ ngớ ngẩn sao ấy, bây giờ thì đỡ hơn một tí vì nghĩ lại nhiều lúc cũng thấy vui. Có một lần mình không phải làm tối nên ngồi xem biểu diễn, xong đến giờ có cái “crazy sign” đấy, mình không kịp trốn nên cứ bị kéo lại, nhưng mình cố gắng từ chối vụ nhảy nhót đấy thế là bị hai bạn G.Os khác phê bình là mình không làm việc hết mình.

Nói chung là mình hơi bị bực mình vì cái lời phê bình đấy vì mình biết mình là một trong những đứa làm việc vất vả hơn ai hết, chỉ có điều là hình như đây không hẳn là văn hóa của mình. Thôi chẳng cãi nhau với họ nữa, dù sao họ cũng chẳng phải sếp của mình, nhưng mà vẫn bực. Chắc tại khác văn hóa.

Mà đúng là khác văn hóa ấy. Hồi đấy cứ khoảng 3 tuần hoặc 1 tháng một lần là ở đấy lại tổ chức một cái “G.O meeting”, lúc đấy tất cả các G.Os mới sẽ đứng lên giới thiệu bản thân xong lại bị yêu cầu…nhảy nhót 😦 Hôm đấy đến lượt mình, mình nói với bạn Chief of Village (General Manager) là mình hát có được không và may quá bạn ấy đồng ý. Hồi đấy mình vẫn xì-teen nên mình hỏi các bạn ấy có biết “High School Musical” không. Sau đó mình bắt đầu:

“Na na na na

Na na na na yeah

You are the music in me

You know the words “Once upon a time”

Make you listen

There’s a reason…”

Rồi có một buổi tối đến vụ phải hát thì các bạn G.Os kia có vẻ ít người hào hứng, lúc đấy thì sao không có ai thể hiện hết mình đi. Thế là mình lên hát, mình nhớ mình lên hát vài lần. Một trong những lần mình nhớ nhất là hôm đấy hát “Oops I did it again” – Britney Spears. Thực ra đấy là lần đầu tiên hát bài đấy nên chẳng hiểu hát hò như thế nào, chỉ biết lúc hát xong cái bạn hôm trước kỳ thị mình chạy ra ôm mình chặt một cái nói là “Well done darling, I’m so proud of you”. Mình chỉ nói là không có gì đâu, chỉ là mỗi người có một cách thể hiện khác nhau thôi. Nhất định sẽ có một lần nào đấy mình sẽ viết một bài tiếng Anh về chủ đề này, để nói cho bọn Tây nó hiểu là ngôn ngữ cơ thể không phải sở trường của người châu Á.

cam 2
Mình nhớ gia đình này ở Melbourne, có lần đến Melbourne chơi có gọi lại cho họ. Ôi nhất định hôm tới phải có bài viết về Club Med một lần nữa.

Ước gì hồi đấy có ai quay phim chụp ảnh cảnh đấy, thế mới biết nó vô giá như thế nào. Thôi hôm nay quyết định sẽ ngồi nghe mình hát, kỉ niệm lần đầu tiên đi thu âm khoảng 10 tháng trước. Bài hát này lấy cảm xúc từ chuyến đi công tác Đà Nẵng. Hôm đấy đứng ở bờ biển một mình đợi chị đồng nghiệp xong nhìn thấy cảnh hai bác lớn lớn tuổi ngồi với nhau rất tình cảm thế là bị ám ảnh đến hôm về đến Hà Nội. Sau đấy nhân dịp cậu bạn mở phòng thu thế là thu âm thử luôn. Bài này vẫn còn nhiều lỗi nhưng mặc kệ đi, hy vọng nếu đi thi Vietnam Idol chắc vẫn được đi gửi xe.

#Flashback

A wish for love, with silent prayer, cannot travel through the air. A wish for love, with form and phonics, propagates and finds harmonics.” - Bret Victor.
A wish for love, with silent prayer, cannot travel through the air. A wish for love, with form and phonics, propagates and finds harmonics.” – Bret Victor.

I’ve always been asked by many people if I ever had a boyfriend as they hardly ever see me publically disclose any information regarding my relationship status nor private life. Well, I think that was something that I used to do, when I was 15 – back to the point that Blog 360 by Yahoo was so popular in Vietnam. I was, like many other teenagers, so flattered by the fact that I had one of the coolest boyfriends ever and could not help being a possessive girlfriend. I am 22 now and turning 23, at the age that I am in a way mature enough not to ‘facebook’ my private life and I also realized that I would need to find a way to keep him with me but not necessarily have to be a possessive girlfriend. The reason is simple: if it is true love then I won’t have to chase. Seriously. I would rather keep that for me and only my closest friends to know in order to protect my relationship.

There are some highlighted moments of my love-life for which I always feel grateful towards some of the guys I know for giving me a clearer understanding of who I am and most importantly, is to be confident of myself. Here is an interesting one:

CANBERRA:

There were me and Pippa, who is one of my closest Aussie female friends together with many other ‘Hyatt’ colleagues of mine. I bumped into HIM at a farewell party of one of my male colleagues as he was leaving for ‘the vibrant’ Sydney. “HIM” – N.L was the coolest guy at the party who had worked before at ‘the hotel’ where I was working at that time. He’s a perfect combination of the half Western and half Asian type and obviously that I did not really have a reason not-to-like-him. But it was just IT – he was just so damn cute and we spent a bit of time to get to know each other during the night. Pippa was so on to him I could tell and it is pretty normal still. I had to leave early that night as I had got to start a very early shift next morning so I guessed, it was nice meeting him but this could be first and the last time we met.

On the next day:

HE added me as a friend on Facebook!

A few days after:

“Hey Cam!” – I was called by another male colleague who also joined the farewell. “Hey, what’s up?” I replied. “What do you think of my friend?”. “You have so many friends, what are you talking about?” – I questioned. “Well you know I’m talking about N.L, the guy that you met at the party…”. “Ahh! I think he is a nice guy, he added me on Facebook the other day, but that was just it…”

There was a night unlike any other night:

I logged on to Facebook and keep my Facebook messenger on. N.L buzzed me and ‘officially’ said “hi”. I could not remember how much time we spent on the chat. The only story that I could remember until now is when we was having the ‘men and women’ debate and how he complained to me that his female colleagues could easily get uncomfortable when they constantly hear the pen clicking sound. And I did agree with him that women sometimes can be very sensitive whereas men would only pay attention for what they are interested or what really matters to them (Please do correct me if I’m wrong).

The conversation went over 2 hours I guess then N.L greeted me goodnight. He also mentioned that we should catch up for a coffee sometimes.

For some stupid reasons I went extremely quiet…

A few weeks later:

I got some news from the hotel school where I studied and learned that we would be relocated to Sydney. I was a student on an industry placement (IP) at that time so it also meant that I would have to move to Sydney at the end of my IP.

The night before I moved to the new city:

I was face-booking as usual. For some reason I kept staring at the Facebook messenger… There was something inside my head right at that very moment which made me start to count 1, 2, 3… And guess what? He was there starting to type:

“Hi Camellia…”

“I know you are moving to Sydney…”

“Just wanted to say hello and I don’t see you until then, please take care and I wish you all the best”…

I was like… seriously :(. I remember I admitted something to him. I said I wish we could spend more time to get to know each other.

SYDNEY

I moved to the new city and not-by-accident, I had a “CANBE” (short for Canberra) reunion with the host of “the farewell party”.

“Hey Camellia?” he asked. “Yo, what’s up?” I replied. “Are you really Asian?” – he examined. “Don’t I look Asian? Why did you ask?” I questioned him back.

“Well, it is because, my friend N.L is a type that many Asian girls out there would get melted for and you don’t seem to show any interest”.

So Camellia went silent again as she didn’t really know what it was like to have to show her interest in somebody. And she was dying, little by little…

After that, I came back home in Vietnam for a short trip for my sister’s wedding in the end of 2011 and I also learned that N.L had moved to a new city. I wish him all the best.

8 months later:

I think I was at Wild Fire, a restaurant Sydney with a friend of mine. The coincidence is that the waiter who works there is gay, oh, no, I meant, he used to work at the hotel.

“Oh, so you worked there as well? Do you know N.L by any chance? The guy who used to work in….?” He asked me. Yes I do know him (Yes you have just asked the right person and thank you for having reminded me of him!) “You know what? I liked him but he is straight”. “Well, I know right…”

After dinner, I was walking down the street, back to Sydney CBD and sent N.L a text message: “I met this guy at the restaurant. He said he worked at the hotel that we both worked before. He liked you but you are straight unfortunately. Good night 🙂