Mưa ☔️

Đối với tôi việc con người ta tìm đến các tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh hình như là để lấy lại một chút ngây thơ, thánh thiện của thời niên thiếu hoặc tìm đến một khoảng bình yên trong tâm hồn.

Thêm một ảnh không liên quan vào một ngày nắng đẹp: sen Bách Diệp ở hồ sen tại TUI BLUE Nam Hội An nơi mình làm việc.

Hôm nay là ngày thứ 17 trong chuyến đi công tác lần này, không phải do mình đếm ngày vì chán, mà chẳng qua là vì nhớ ra mà đếm vậy thôi. Suy cho cùng thì mình có biết chán là gì đâu nhỉ.

Mấy hôm vừa rồi giao mùa, lúc mưa lúc nắng, và ngày hôm nay thì chính thức bắt đầu mùa mưa ở miền Trung, mưa dày đặc. Hôm nay mình có ngồi trên xe từ Tam Kỳ đi Đà Nẵng rồi quay ngược lại, có nhiều chỗ mưa đến trắng trời.

Mình luôn tin rằng mọi thứ trên cuộc này đều có quan hệ mật thiết với nhau và đều có thể giải thích được. Cái gì không giải thích được bằng khoa học thì mang tâm linh ra giải thích. Và nếu tâm linh không giải thích được thì chắc hẳn đó chính là tâm linh rồi, vì tâm linh đâu phải khoa học mà có thể mang ra giải thích.

Mình thích những câu chuyện khai thác về văn hoá, vùng miền, ví dụ như chuyện mượn thời tiết ra để lý giải về con người.

Người ta hay nói là người miền Bắc tính cách thất thường do một năm có 4 mùa, có những mùa khắc nghiệt đến mức làm con người cũng khắc nghiệt theo. Người miền Trung và miền Nam thì tính cách cởi mở và ấm áp hơn cũng bởi nền nhiệt độ cao hơn. Đây là năm thứ hai mình trải qua mùa mưa ở Sài Gòn và lần đầu tiên chứng kiến thời khắc giao mùa tại miền Trung khi mùa mưa ập đến.

Sau khi chứng kiến cảnh mưa miền Trung, mình nghĩ sẽ không đi phàn nàn về thời tiết nữa, vì mỗi nơi có một sự phức tạp riêng, con người cũng theo đó mà phức tạp.

Thiết nghĩ, không biết mình sẽ có bao nhiêu cơ hội để trải nghiệm thứ nắng gió của miền Trung như thế này, để có thể hiểu được rõ hơn về con người ở đây. Không hiểu sao mưa lớn như trút nước vừa rồi khiến mình liên tưởng tới hình ảnh của mấy chị gái miền Trung khi nổi giận, lời lẽ cũng tuôn trào như nước mưa vậy, rồi đôi lúc sẽ có thêm sấm chớp – khác hẳn với hình ảnh người miền Trung thân thiện, hiền lành trong trí tưởng tượng của mình.

Vì trời mưa nên mình chợt nhớ ra một câu mình rất thích trong cuốn “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” của Nguyễn Nhật Ánh:

“Con người ta khóc cũng như trời mưa. Chỉ khi nào hết nước trời mới thôi mưa, còn chúng ta mới thôi khóc”.

Bác sếp của mình vẫn hay tự hào là, ở TUI BLUE Nam Hội An, không hiểu do phong thủy như nào, gần biển, gần sông lại tựa núi nên hình như cũng được che chắn, bảo vệ kĩ lắm. Bác ấy gọi nó là “Micro Climate”. Trộm vía là như thế vì lần trước bão đổ về miền Trung nhưng khu vực này thì chỉ có một cơn mưa lớn rồi bão tan. Nghe có vẻ giống Hà Nội, khi mà tất cả những nơi khác gặp bão thì Hà Nội chỉ bị ảnh hưởng phần nào. Ngày xưa hồi còn đi học, sách vở giải thích rằng vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư, Ninh Bình về thành Đại La (tên của Hà Nội ngày trước) cũng vì lý do này. Mình vẫn nhớ hồi lớp 9 học bài “Chiếu dời đô” có đề cập tới địa thế “rồng cuộn, hổ ngồi” của kinh đô Thăng Long. Chẳng biết là micro climate hay rồng cuộn, hổ ngồi như thế nào, chỉ mong mưa vừa đủ để cây cối xanh tươi, sau đó tạnh mưa để người ta còn thôi khóc.

What are the flowers thinking beneath the snow?

The first book ever that actually brought me to tears while reading was the “Christmas Shoes” by Donna VanLiere. Back in 2011, I found “Christmas Shoes” in a bookstore in Civic (Canberra, Australia) while I was taking my ‘walking meditation’. I still remember how I immediately grabbed a pen and a piece of paper to take notes as soon as I opened the very first pages of the book:  …time to find out what the really important questions are, the ones that matter. Not How am I going to make enough money? or What can I do to get promoted? No, more like What are the flowers thinking beneath the snow? When do birds make reservations to fly South?. What is God’s plan for my life? What are my wife’s dreams?

The piece of paper has always been in my wallet – I think it is priceless so I will keep that forever 🙂

What are the flowers thik What are the flowers thinking beneath the snow? “The Christmas Shoes” – Donna VanLiere

I was born in a way that as soon as I learned how to speak my baby’s first words, I started to sing, to tell stories and to perform in front of many people in the most natural way as possible. And most of the time I do feel like I am an artist.

So when the guy told me: “You can only see things which are black and white. You cannot see the colours”. – I did not get angry at all but whenever I think of this, I feel pity for him and I find his words very much like an insult. Who the hell does he think he is? (I thought to myself) – A pure bottom life manager who was trying to give me an advice on how to live my life more colourful? Yes, this is me, to tell me that I am colour blind is obviously like giving me an insult because I’ve been living most of my life like in the most artistic way as possible.

I think what makes us (me and a number of friends that I know) feel so glad after all is no matter how tough this life can be and how much people are trying to tame you – you know you can’t be tamed. I’m not saying I know the Art of Living, which I really don’t… I am like the majority of people on this planet, we all need to work to make a living – and I understand the fact we all need to become a Bottom Line Manager of our lives to ensure all our needs are satisfied.

At the end, I always think that I am still one of the luckiest in the world to live such an amazing life that I am able to feel like I am an artist. At the same time, I know I need to be more down to Earth as well to see through things and people to understand what their true values are behind all the expensive or average looks. We except the fact that everyone lives differently and thinks differently. We appreciate different things and admire different people. And I think what actually makes huge differences between people from one to another is when we are all asked to answer even one single question: “What do you want out of your life?”. Or another interesting friend of mine often pops out a question that he thinks he will be able to tell a lot about someone’s personality: “What would you like to do if you don’t have to worry about anything in life? What would you like to do?”. I think that so, too.

Everybody is so lonely in this neither big nor small world. It is when you stop a moment to think that you know everybody, and as many as the number of people who know you – How many people are there for you when it comes in to the need of emotional stability?

22

One friend of mine gave me this book as a gift once we went to a bookstore together, by the time I was 22 years old and a few months.

22

I did not believe in this book – like many other cases I often read on the newspapers as I think the authors simply select some special cases and coincidences then trying to relate them into reality. Brad Dunn’s When They Were 22 tells stories of many famous celebrities and their fateful events and choices that they made at all important age of 22. It was when Oprah Winfrey dropped out of college to become a newsreader in Nashville, and at 22 she moved to Baltimore to work at a station where she started her own talk show. Or like how Jack White had his own upholstery business at age 22, but while practicing the guitar he asked his wife, Meg, to try the drums and because he liked her playing so much, they began performing as a two-piece band, the White Stripes.

Brad concluded that most of us can point to one or two moments in our lives when everything changed, when a stroke of fate forever altered the future, or a single decision sparked a lifetime of consequences. It happened to many of those famous people when their lives changed forever at 22 than any other age. I did not want to believe in that, however, I am here today, one day before I turn 23, I have proved myself wrong and yes in the 22nd of your life, there is so much to talk about.

It’s the age that I realised there is no right – no wrong – no rules for me, I will just live, learn, work, love and experience. And I realised that: 

Everyone crosses your path by a mean, not by accident. And I am so glad that they’ve come to be part of my life – Many have cherished me with joy and love – I think of them as the greatest gifts and some gave me the lessons.

It is so important to have faith in life and in people just to make it easier every time you breath. I know it is not easy to trust people and trust is not something that you can easily give to everybody. But I also know, if you don’t trust anybody, never expect yourself even once to be trusted by other people, either. It was the first thing I learned from my Business Ethics class: Treat people the way you want to be treated, it’s simple as that.

I learned that escaping is never a solution. It has come to time that I think I needed to walk away from my home country; from the company that I am working at; from all the dramas and chaos of life that I have created myself. I just need to face it, every single one.

I don’t need a master’s degree. I know it’s always good if I have one – but what if I don’t? I guess it doesn’t really matter. It will only be dangerous when you stop learning… On top of that, I’ve still been applying almost every single lesson that I learned from my bachelor studies into my work & life and still have not been able to use them all yet…

ROE (Return On Experience) can be far more important than ROI (Return On Investment), and I am at the age that I will just need to learn, travel and experience.

Always tell the truth, so that I won’t have to remember what I said yesterday or the day before…

Everybody can be replaced so don’t ever take things for granted.

Breathing is important. Sometimes I know people are too busy and forget to breath.

At the age of 22, I am proud that: 

I can live in almost entire areas and I know I will be fine no matter what I do. I accept me for who I am, and I am glad of the person I have become. I don’t compare myself with anybody, I don’t compare my job to other people’s jobs. I know I am beautiful the way I am.

I might not be the smartest one in love, I’m not sure if we could find someone who is, but I do believe that no matter what decision I make in life, as long as I am an independent person and have a good will to live, I am always going to be okay.

I have decided what I wanted to do when I am 23, 24 and maybe for the rest of my life:

beyoutiful logo