Mưa ☔️

Đối với tôi việc con người ta tìm đến các tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh hình như là để lấy lại một chút ngây thơ, thánh thiện của thời niên thiếu hoặc tìm đến một khoảng bình yên trong tâm hồn.

Thêm một ảnh không liên quan vào một ngày nắng đẹp: sen Bách Diệp ở hồ sen tại TUI BLUE Nam Hội An nơi mình làm việc.

Hôm nay là ngày thứ 17 trong chuyến đi công tác lần này, không phải do mình đếm ngày vì chán, mà chẳng qua là vì nhớ ra mà đếm vậy thôi. Suy cho cùng thì mình có biết chán là gì đâu nhỉ.

Mấy hôm vừa rồi giao mùa, lúc mưa lúc nắng, và ngày hôm nay thì chính thức bắt đầu mùa mưa ở miền Trung, mưa dày đặc. Hôm nay mình có ngồi trên xe từ Tam Kỳ đi Đà Nẵng rồi quay ngược lại, có nhiều chỗ mưa đến trắng trời.

Mình luôn tin rằng mọi thứ trên cuộc này đều có quan hệ mật thiết với nhau và đều có thể giải thích được. Cái gì không giải thích được bằng khoa học thì mang tâm linh ra giải thích. Và nếu tâm linh không giải thích được thì chắc hẳn đó chính là tâm linh rồi, vì tâm linh đâu phải khoa học mà có thể mang ra giải thích.

Mình thích những câu chuyện khai thác về văn hoá, vùng miền, ví dụ như chuyện mượn thời tiết ra để lý giải về con người.

Người ta hay nói là người miền Bắc tính cách thất thường do một năm có 4 mùa, có những mùa khắc nghiệt đến mức làm con người cũng khắc nghiệt theo. Người miền Trung và miền Nam thì tính cách cởi mở và ấm áp hơn cũng bởi nền nhiệt độ cao hơn. Đây là năm thứ hai mình trải qua mùa mưa ở Sài Gòn và lần đầu tiên chứng kiến thời khắc giao mùa tại miền Trung khi mùa mưa ập đến.

Sau khi chứng kiến cảnh mưa miền Trung, mình nghĩ sẽ không đi phàn nàn về thời tiết nữa, vì mỗi nơi có một sự phức tạp riêng, con người cũng theo đó mà phức tạp.

Thiết nghĩ, không biết mình sẽ có bao nhiêu cơ hội để trải nghiệm thứ nắng gió của miền Trung như thế này, để có thể hiểu được rõ hơn về con người ở đây. Không hiểu sao mưa lớn như trút nước vừa rồi khiến mình liên tưởng tới hình ảnh của mấy chị gái miền Trung khi nổi giận, lời lẽ cũng tuôn trào như nước mưa vậy, rồi đôi lúc sẽ có thêm sấm chớp – khác hẳn với hình ảnh người miền Trung thân thiện, hiền lành trong trí tưởng tượng của mình.

Vì trời mưa nên mình chợt nhớ ra một câu mình rất thích trong cuốn “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” của Nguyễn Nhật Ánh:

“Con người ta khóc cũng như trời mưa. Chỉ khi nào hết nước trời mới thôi mưa, còn chúng ta mới thôi khóc”.

Bác sếp của mình vẫn hay tự hào là, ở TUI BLUE Nam Hội An, không hiểu do phong thủy như nào, gần biển, gần sông lại tựa núi nên hình như cũng được che chắn, bảo vệ kĩ lắm. Bác ấy gọi nó là “Micro Climate”. Trộm vía là như thế vì lần trước bão đổ về miền Trung nhưng khu vực này thì chỉ có một cơn mưa lớn rồi bão tan. Nghe có vẻ giống Hà Nội, khi mà tất cả những nơi khác gặp bão thì Hà Nội chỉ bị ảnh hưởng phần nào. Ngày xưa hồi còn đi học, sách vở giải thích rằng vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư, Ninh Bình về thành Đại La (tên của Hà Nội ngày trước) cũng vì lý do này. Mình vẫn nhớ hồi lớp 9 học bài “Chiếu dời đô” có đề cập tới địa thế “rồng cuộn, hổ ngồi” của kinh đô Thăng Long. Chẳng biết là micro climate hay rồng cuộn, hổ ngồi như thế nào, chỉ mong mưa vừa đủ để cây cối xanh tươi, sau đó tạnh mưa để người ta còn thôi khóc.

Trưa Vắng

Ước mơ đầu tiên của mình là trở thành ca sĩ. Từ năm khoảng 7, 8 tuổi gì đấy thì mỗi năm thay đổi ước mơ một lần. Bây giờ thì mình biết mình đang làm gì và muốn gì nhưng mà chẳng biết phải đặt tên cho cái nghề đấy là gì nữa. Nhưng dù làm nghề gì đi nữa thì cũng chẳng hiểu sao cứ mỗi lần gần đến sinh nhật là lại muốn… làm ca sĩ, thực ra hơn cả việc muốn làm ca sĩ thì mình muốn hiểu về nhạc lý, muốn có người hướng dẫn luyện thanh và muốn có thể chơi giỏi một loại nhạc cụ nào đấy hơn. Hy vọng là không phải đợi đến già mới có cơ hội học... 🙂

Ngày xưa hồi mình làm cho một resort (khu nghỉ dưỡng) ở bên Úc tên là Club Med, nếu ai đã từng làm việc cho Club Med thì sẽ rất quen thuộc với mấy từ G.O; G.E hay G.M. Mấy đứa như mình được gọi là G.O, viết tắt của từ (Gentil Organisateur) được coi là các nhân viên đại diện của Club Med; G.E (Gentil Employé) thường là các nhân viên có thể hoặc là người bản xứ và thường tập trung ở khu vực ‘back of the house’ (khu vực phía sau) và G.M (Gentil Membre) là để chỉ các vị khách đến nghĩ dưỡng.

Điểm khác nhau chính giữa G.O và G.E là các bạn G.O mặc đến 7 bộ đồng phục khác nhau cho 7 ngày và mỗi tối lại được yêu cầu mặc trang phục theo mỗi chủ đề khác nhau. Các G.Os thường làm việc vất vả hơn và cũng đồng nghĩa với nhiều quyền lợi hơn. Ngoài 8 tiếng làm việc (vất vả theo từng bộ phận) thì thông thường các G.Os sẽ có khá nhiều các nhiệm vụ khác nhau. Nếu như các G.Es chỉ làm việc hết giờ rồi đi về thì G.Os làm việc xong rồi thì còn có rất nhiều các hoạt động khác nữa. Một trong những đặc điểm rất đặc biệt của Club Med so với tất cả các khu nghỉ dưỡng khác đó là văn hóa của Club Med. Các G.Os của Club Med ngoài những công việc chính ở các bộ phận như thể thao, ẩm thực, spa, buồng phòng, lễ tân thì ai cũng sẽ có chung một “công việc” buổi tối đó là chia sẻ các trải nghiệm trực tiếp cùng các G.Ms.

Cam 4
Hồi này tròn thật đấy. Nhân tiện chỗ đang đứng là Jetty, vì mình làm việc trên một hòn đảo nên chỗ này vừa để đón khách, vừa để tiễn khách.

Club Med theo mình được biết là khu nghỉ dưỡng duy nhất trên thế giới để nhân viên ngồi ăn trực tiếp cùng khách hàng và tìm hiểu về trải nghiệm của khách hàng khi nghỉ dưỡng tại đây. Vào 8h tối thì gần như tất cả các G.Os sẽ trở thành ngôi sao trên sân khấu vì tối nào cũng sẽ có các buổi biểu diễn khác nhau theo từng chủ đề. Nói là gần như tất cả tức là có một số G.Os không thể tham gia trực tiếp vì làm ở bộ phận ẩm thực nên thường phải ở lại nhà hàng khá muộn và rất hiếm khi tham dự các buổi biểu diễn. Mình thích các buổi biểu diễn từ đầu đến …gần cuối. Nói vậy vì kết thúc buổi biểu diễn đã từng là nỗi ám ảnh của mình vì ai cũng phải nhảy theo một vũ điệu kỳ quoái mà được gọi là “crazy sign”, mỗi người có thể nghĩ ra một “crazy sign” khác nhau và mọi người sẽ thực hiện theo điệu nhảy đấy. Hồi đấy mình ghét trò này vì thấy cứ ngớ ngẩn sao ấy, bây giờ thì đỡ hơn một tí vì nghĩ lại nhiều lúc cũng thấy vui. Có một lần mình không phải làm tối nên ngồi xem biểu diễn, xong đến giờ có cái “crazy sign” đấy, mình không kịp trốn nên cứ bị kéo lại, nhưng mình cố gắng từ chối vụ nhảy nhót đấy thế là bị hai bạn G.Os khác phê bình là mình không làm việc hết mình.

Nói chung là mình hơi bị bực mình vì cái lời phê bình đấy vì mình biết mình là một trong những đứa làm việc vất vả hơn ai hết, chỉ có điều là hình như đây không hẳn là văn hóa của mình. Thôi chẳng cãi nhau với họ nữa, dù sao họ cũng chẳng phải sếp của mình, nhưng mà vẫn bực. Chắc tại khác văn hóa.

Mà đúng là khác văn hóa ấy. Hồi đấy cứ khoảng 3 tuần hoặc 1 tháng một lần là ở đấy lại tổ chức một cái “G.O meeting”, lúc đấy tất cả các G.Os mới sẽ đứng lên giới thiệu bản thân xong lại bị yêu cầu…nhảy nhót 😦 Hôm đấy đến lượt mình, mình nói với bạn Chief of Village (General Manager) là mình hát có được không và may quá bạn ấy đồng ý. Hồi đấy mình vẫn xì-teen nên mình hỏi các bạn ấy có biết “High School Musical” không. Sau đó mình bắt đầu:

“Na na na na

Na na na na yeah

You are the music in me

You know the words “Once upon a time”

Make you listen

There’s a reason…”

Rồi có một buổi tối đến vụ phải hát thì các bạn G.Os kia có vẻ ít người hào hứng, lúc đấy thì sao không có ai thể hiện hết mình đi. Thế là mình lên hát, mình nhớ mình lên hát vài lần. Một trong những lần mình nhớ nhất là hôm đấy hát “Oops I did it again” – Britney Spears. Thực ra đấy là lần đầu tiên hát bài đấy nên chẳng hiểu hát hò như thế nào, chỉ biết lúc hát xong cái bạn hôm trước kỳ thị mình chạy ra ôm mình chặt một cái nói là “Well done darling, I’m so proud of you”. Mình chỉ nói là không có gì đâu, chỉ là mỗi người có một cách thể hiện khác nhau thôi. Nhất định sẽ có một lần nào đấy mình sẽ viết một bài tiếng Anh về chủ đề này, để nói cho bọn Tây nó hiểu là ngôn ngữ cơ thể không phải sở trường của người châu Á.

cam 2
Mình nhớ gia đình này ở Melbourne, có lần đến Melbourne chơi có gọi lại cho họ. Ôi nhất định hôm tới phải có bài viết về Club Med một lần nữa.

Ước gì hồi đấy có ai quay phim chụp ảnh cảnh đấy, thế mới biết nó vô giá như thế nào. Thôi hôm nay quyết định sẽ ngồi nghe mình hát, kỉ niệm lần đầu tiên đi thu âm khoảng 10 tháng trước. Bài hát này lấy cảm xúc từ chuyến đi công tác Đà Nẵng. Hôm đấy đứng ở bờ biển một mình đợi chị đồng nghiệp xong nhìn thấy cảnh hai bác lớn lớn tuổi ngồi với nhau rất tình cảm thế là bị ám ảnh đến hôm về đến Hà Nội. Sau đấy nhân dịp cậu bạn mở phòng thu thế là thu âm thử luôn. Bài này vẫn còn nhiều lỗi nhưng mặc kệ đi, hy vọng nếu đi thi Vietnam Idol chắc vẫn được đi gửi xe.