Nàng thơ

Hồi gặp em ở chỗ làm thì anh thấy em cũng cứng thật, nhất là lúc em làm việc. Nhưng có hôm anh đi qua L’espace, hôm đấy anh thấy em mặc đồ gì đấy rất đẹp và nhìn mặt rất xinh đi dạo trên đường Tràng Tiền là anh nhận ra em thực ra là một người rất lãng mạn và nữ tính, cái này ai thân với em thì sẽ thấy.

Trên kia là lời nhận xét của anh bạn thân rất thân nói với mình ngày hôm nay khi mà cả hai đang ở nơi mà mình gọi là “Sài Gòn Cô Tiên năm 2020”. Có vẻ anh ấy còn nhận ra một phần mơ mộng trong con người mình từ lúc mà hai anh em còn chưa thân nhau. Còn cậu bạn thời thơ ấu thì vẫn luôn tự an ủi mình, thôi cậu cứ như vậy đi, đừng thay đổi, dù có già đi cậu vẫn là nàng thơ của tớ, những thằng khác không có đâu, vì cậu không thay đổi, cậu vẫn là nàng thơ. Ừ thì đó, nhưng thơ mãi sao được đây…

Sài Gòn Cô Tiên năm 2020

Mình nghĩ một trong những điều trớ trêu nhất chính là việc người khác giao cho mình làm kinh doanh, trong khi bản thân thực chất lại là một người theo thiên hướng khoa học xã hội và nghệ thuật. Nhiều khi ước gì mình sinh ra vào một thời đại khác, khi mà các bạn “học giỏi” không có nghĩa chỉ là giỏi các môn khoa học tự nhiên để sau này thi vào khối tài chính ngân hàng. Có những giai đoạn mình cố ép bản thân ngồi trong nhóm của những người học giỏi đấy rồi lại thấy mình chẳng liên quan. Mà không hiểu sao mình cứ nghĩ nhiều thế làm gì cho mệt não. Công việc cũng chỉ là công việc, không chơi thì nghỉ. Nói thì dễ mà chẳng hiểu sao cứ miên man…

Mà cũng đúng thôi, sau cả một chặng đường đấu tranh cho những cái tôi to đùng, mình lại giật mình tự hỏi vậy con bé ngày xưa đâu rồi? Cho mình xin phép phàn nàn một câu, làm người lớn đôi khi thật chán…

Mình đã từng là một đứa bé đi sưu tập những nhánh cây và hoa về nhà trồng và mỗi sáng đều chạy lên sân thượng để kiểm tra xem hoa mười giờ đã nở chưa và luôn cảm thấy vui mỗi khi có một bông hoa nở đẹp. Giờ thì không cây cũng chẳng cỏ, chỉ thầm ngưỡng mộ những người luôn nuôi dưỡng tình yêu đặc biệt với thiên nhiên.

Mình cũng là đứa ngồi mải miết đọc những quyển sách ngữ văn của các chị gái. Mình nhớ hồi đấy mình học tiểu học, các chị lớn hơn 3-5 tuổi nhưng đã bắt đầu ngồi đọc những bài văn thơ nước ngoài và còn học thuộc. Có một bài mình chỉ nhớ loáng thoáng có tựa đề là: “Thư gửi mẹ” của một tác giả người Nga, còn có một đoạn thơ như thế này. Cũng không hiểu sao đến khi mình đi học thì không còn những bài thơ như vậy nữa.

“Chỉ có điều mẹ nhé những ban mai

Đừng đánh thức con như tám năm về trước

Đừng gợi lại làm chi những giấc mơ đã mất

Đừng gợi chi những mộng đẹp không thành

Cũng đừng dạy con nguyện cầu vô ích

Nẻo về xưa đã khép lại rồi

Chỉ có mẹ là diệu kỳ, ánh sáng niềm vui…”

Rồi bây giờ lại thêm thời đại 4.0, kỉ nguyên của công nghệ nữa. Mình thấy thêm một điểm nữa là mỗi lần xã hội có thêm một bước tiến mới thì cái bản chất bảo thủ của mình nó lại lộ rõ thêm một phần nữa. Cứ như thế này thì còn chỗ nào cho tình người? Còn chỗ nào cho mộng mơ? Chẳng hiểu những thời đại sau này, như con cái mình nếu có thì các bạn ấy sẽ lớn lên như thế nào nhỉ? Mình đã có thời gian đi du học và nghĩ rằng lựa chọn về Việt Nam là chuẩn xác, nhưng rồi nghĩ lại một câu chuyện khác rồi lại đặt lại câu hỏi cho bản thân, liệu rằng mình đã nghĩ đúng chưa? Mình có một câu chuyện mà mình đã có cơ hội tham gia vào như một vai nữ chính trong phim.

Sometimes it doesn’t have to make sense, to make sense…

Sau này có con thì cho con sống ở đâu?

Chuyện về người hơi bị cũ. Hồi đấy mình mới tốt nghiệp và đi làm được khoảng 2 năm thì có quen một anh này. Nói chung biết nhau cả một khoảng thời gian không cảm xúc gì và vào một ngày đẹp trời mình bắt gặp một cái ánh mắt anh ta nhìn mình theo kiểu cực kỳ là bất thường. Mình cũng thắc mắc không hiểu có phải do mình là con gái nên thường hay tưởng tượng là bọn con trai nó thích mình không. Xong từ lúc đấy người anh kia đi đâu cũng thông báo để mình biết, đến mức thói quen của mình cũng thay đổi vì cứ phải theo dõi các chuyến bay của người ta và muốn biết người ta có an toàn hay không. Một ngày đẹp trời khác khi đang ngồi nói chuyện anh ấy đột nhiên hỏi mình: “Sau này có con thì cho con sống ở đâu nhỉ?”.

Thấy kỳ lạ gì đâu. Mình hỏi con ai cơ? Con anh ấy hả? Sống ở đâu mà chẳng được 😂

Không, ý anh là nên sống ở Việt Nam hay ở Châu Âu hay ở Úc. Ví dụ ở Việt Nam thì sẽ dễ tìm giúp việc nhưng giao thông thật là khủng khiếp, còn bên Châu Âu thì việc học có vẻ sẽ tốt hơn…

Mình đã nói với anh rằng là quan trọng nhất là ba mẹ của con là ai và mình có cố gắng tạo điều kiện tốt nhất cho con hay không thôi, ở đâu cũng được mà. Nhưng em nghĩ mình đang đi quá xa rồi đấy.

Anh kia: Rồi một ngày nào đấy chúng ta sẽ quay lại nói về chuyện này thôi, anh chắc chắn đấy.
.
.
.
Nhiều năm sau, cái chắc chắn của anh đã đảm bảo là đến giờ anh vẫn chưa lấy vợ, mà cũng có thể anh chẳng muốn lấy ai, nếu lấy thì có vẻ sẽ phải lòng một cô gái Việt Nam nào đó thôi. Mình đã từng mất khá nhiều thời gian chỉ để nghĩ về người này xong giờ chẳng nghĩ gì nữa, sau vụ Covid anh này cũng đang tạm trôi dạt về châu Âu, vẫn đủ tử tế để cập nhật cho mình về địa điểm mặc dù chẳng biết bao giờ mới có cơ hội gặp lại 😊

Chỉ mấy hôm trước thôi mình đã nghĩ là nếu mình có lập gia đình và nếu có con cái thì cứ ở Việt Nam thôi. Nhưng chẳng hiểu sao, ngày hôm nay, chỉ sau một buổi họp về công việc, mình bắt đầu thấy có những điều không ổn… Thôi thì vẫn như mình đã từng trả lời anh kia, dù có ở đâu cũng sẽ cố gắng làm những gì tốt nhất có thể…

Mình thực sự vẫn cần nhiều hơn thời gian để mộng mơ…

Ảnh chụp một buổi chiều Sài Gòn mưa tầm tã tại The Dorm Đồng Khởi. Ảnh do anh Trang Minh Hà chụp.

Talking to the Moon…

It’s funny how my phone could be instantly filled up with texts and calls and missed calls during day time and almost always in an absolutely silent mode at night. It actually makes sense because I set my phone on ‘airplane’ mode every single night… So that I won’t get disturbed while sleeping because of unnecessary notifications/the light and everything. And so that I wouldn’t have to wait for someone to text me or call…

bruno_mars___talking_to_the_moon_by_emosewa_chan-d4tdotp.png

I’ve got in to an extreme case I guess. That guy who has plenty of problems but why can’t I just forget… It’s been to the third year already and I don’t think I can forget that person. I don’t know why it’s come to this. I should have forgotten him just like anybody else. I know I will but when?

Not that I keep holding on to him. I have let him go and completely let go of him too. If this is not love then I don’t know what it is… Addiction perhaps?

Who said we would never get the best out of everything? I am sure I did. And I think I am right. No matter what it is and how life turns out to be… I think I will just be fine. Isn’t that always true? Then I can say… Yes it is okay not to go back in time and make a wish that we could be together. I cannot hate you and I won’t. I think loved you (but not to dead) and it was just enough that I wish you all the best in life, even if it means we’re never getting back together. I want you to be happy – And as much as I would like to have my own freedom, I want to set you free to go after what you want in life.

Thank you for being a great part of my youth. And thank you for all what you’ve done, because I know, if this wasn’t because of you, because of me and because of us, I wouldn’t have become who I am today.

Goodbye!

Ordinary

never

I allow myself to confess some of my weak moments today. Well this is still my world isn’t it? I’ve been thinking of someone and still thinking of that person today. It’s the man who said something to me that got stuck on my mind for months. He said we were not normal. And he said our relationship was not normal for one reason and for many other reasons… But why, I wonder, it only appeals to me that we are just so ordinary? Because if we were not normal, we would have overcome all of those common obstacles. We know it’s not easy and I never thought it was easy. But mister, have you ever ever thought back on the reason why you started all this? And the reason why we started all this?

Maybe none of that matters to you now. It’s a bit unfair because I’m just a little too not over you. I know there will definitely be a day that I will completely forget about you and the day when my heart can actually get settled. People say “Do not give up on someone you can’t go a day without thinking about”. I don’t know why they could even say something like that. Have you ever seen a person who claps with only one hand? I guess not…

#Flashback

A wish for love, with silent prayer, cannot travel through the air. A wish for love, with form and phonics, propagates and finds harmonics.” - Bret Victor.
A wish for love, with silent prayer, cannot travel through the air. A wish for love, with form and phonics, propagates and finds harmonics.” – Bret Victor.

I’ve always been asked by many people if I ever had a boyfriend as they hardly ever see me publically disclose any information regarding my relationship status nor private life. Well, I think that was something that I used to do, when I was 15 – back to the point that Blog 360 by Yahoo was so popular in Vietnam. I was, like many other teenagers, so flattered by the fact that I had one of the coolest boyfriends ever and could not help being a possessive girlfriend. I am 22 now and turning 23, at the age that I am in a way mature enough not to ‘facebook’ my private life and I also realized that I would need to find a way to keep him with me but not necessarily have to be a possessive girlfriend. The reason is simple: if it is true love then I won’t have to chase. Seriously. I would rather keep that for me and only my closest friends to know in order to protect my relationship.

There are some highlighted moments of my love-life for which I always feel grateful towards some of the guys I know for giving me a clearer understanding of who I am and most importantly, is to be confident of myself. Here is an interesting one:

CANBERRA:

There were me and Pippa, who is one of my closest Aussie female friends together with many other ‘Hyatt’ colleagues of mine. I bumped into HIM at a farewell party of one of my male colleagues as he was leaving for ‘the vibrant’ Sydney. “HIM” – N.L was the coolest guy at the party who had worked before at ‘the hotel’ where I was working at that time. He’s a perfect combination of the half Western and half Asian type and obviously that I did not really have a reason not-to-like-him. But it was just IT – he was just so damn cute and we spent a bit of time to get to know each other during the night. Pippa was so on to him I could tell and it is pretty normal still. I had to leave early that night as I had got to start a very early shift next morning so I guessed, it was nice meeting him but this could be first and the last time we met.

On the next day:

HE added me as a friend on Facebook!

A few days after:

“Hey Cam!” – I was called by another male colleague who also joined the farewell. “Hey, what’s up?” I replied. “What do you think of my friend?”. “You have so many friends, what are you talking about?” – I questioned. “Well you know I’m talking about N.L, the guy that you met at the party…”. “Ahh! I think he is a nice guy, he added me on Facebook the other day, but that was just it…”

There was a night unlike any other night:

I logged on to Facebook and keep my Facebook messenger on. N.L buzzed me and ‘officially’ said “hi”. I could not remember how much time we spent on the chat. The only story that I could remember until now is when we was having the ‘men and women’ debate and how he complained to me that his female colleagues could easily get uncomfortable when they constantly hear the pen clicking sound. And I did agree with him that women sometimes can be very sensitive whereas men would only pay attention for what they are interested or what really matters to them (Please do correct me if I’m wrong).

The conversation went over 2 hours I guess then N.L greeted me goodnight. He also mentioned that we should catch up for a coffee sometimes.

For some stupid reasons I went extremely quiet…

A few weeks later:

I got some news from the hotel school where I studied and learned that we would be relocated to Sydney. I was a student on an industry placement (IP) at that time so it also meant that I would have to move to Sydney at the end of my IP.

The night before I moved to the new city:

I was face-booking as usual. For some reason I kept staring at the Facebook messenger… There was something inside my head right at that very moment which made me start to count 1, 2, 3… And guess what? He was there starting to type:

“Hi Camellia…”

“I know you are moving to Sydney…”

“Just wanted to say hello and I don’t see you until then, please take care and I wish you all the best”…

I was like… seriously :(. I remember I admitted something to him. I said I wish we could spend more time to get to know each other.

SYDNEY

I moved to the new city and not-by-accident, I had a “CANBE” (short for Canberra) reunion with the host of “the farewell party”.

“Hey Camellia?” he asked. “Yo, what’s up?” I replied. “Are you really Asian?” – he examined. “Don’t I look Asian? Why did you ask?” I questioned him back.

“Well, it is because, my friend N.L is a type that many Asian girls out there would get melted for and you don’t seem to show any interest”.

So Camellia went silent again as she didn’t really know what it was like to have to show her interest in somebody. And she was dying, little by little…

After that, I came back home in Vietnam for a short trip for my sister’s wedding in the end of 2011 and I also learned that N.L had moved to a new city. I wish him all the best.

8 months later:

I think I was at Wild Fire, a restaurant Sydney with a friend of mine. The coincidence is that the waiter who works there is gay, oh, no, I meant, he used to work at the hotel.

“Oh, so you worked there as well? Do you know N.L by any chance? The guy who used to work in….?” He asked me. Yes I do know him (Yes you have just asked the right person and thank you for having reminded me of him!) “You know what? I liked him but he is straight”. “Well, I know right…”

After dinner, I was walking down the street, back to Sydney CBD and sent N.L a text message: “I met this guy at the restaurant. He said he worked at the hotel that we both worked before. He liked you but you are straight unfortunately. Good night 🙂