Nàng thơ

Hồi gặp em ở chỗ làm thì anh thấy em cũng cứng thật, nhất là lúc em làm việc. Nhưng có hôm anh đi qua L’espace, hôm đấy anh thấy em mặc đồ gì đấy rất đẹp và nhìn mặt rất xinh đi dạo trên đường Tràng Tiền là anh nhận ra em thực ra là một người rất lãng mạn và nữ tính, cái này ai thân với em thì sẽ thấy.

Trên kia là lời nhận xét của anh bạn thân rất thân nói với mình ngày hôm nay khi mà cả hai đang ở nơi mà mình gọi là “Sài Gòn Cô Tiên năm 2020”. Có vẻ anh ấy còn nhận ra một phần mơ mộng trong con người mình từ lúc mà hai anh em còn chưa thân nhau. Còn cậu bạn thời thơ ấu thì vẫn luôn tự an ủi mình, thôi cậu cứ như vậy đi, đừng thay đổi, dù có già đi cậu vẫn là nàng thơ của tớ, những thằng khác không có đâu, vì cậu không thay đổi, cậu vẫn là nàng thơ. Ừ thì đó, nhưng thơ mãi sao được đây…

Sài Gòn Cô Tiên năm 2020

Mình nghĩ một trong những điều trớ trêu nhất chính là việc người khác giao cho mình làm kinh doanh, trong khi bản thân thực chất lại là một người theo thiên hướng khoa học xã hội và nghệ thuật. Nhiều khi ước gì mình sinh ra vào một thời đại khác, khi mà các bạn “học giỏi” không có nghĩa chỉ là giỏi các môn khoa học tự nhiên để sau này thi vào khối tài chính ngân hàng. Có những giai đoạn mình cố ép bản thân ngồi trong nhóm của những người học giỏi đấy rồi lại thấy mình chẳng liên quan. Mà không hiểu sao mình cứ nghĩ nhiều thế làm gì cho mệt não. Công việc cũng chỉ là công việc, không chơi thì nghỉ. Nói thì dễ mà chẳng hiểu sao cứ miên man…

Mà cũng đúng thôi, sau cả một chặng đường đấu tranh cho những cái tôi to đùng, mình lại giật mình tự hỏi vậy con bé ngày xưa đâu rồi? Cho mình xin phép phàn nàn một câu, làm người lớn đôi khi thật chán…

Mình đã từng là một đứa bé đi sưu tập những nhánh cây và hoa về nhà trồng và mỗi sáng đều chạy lên sân thượng để kiểm tra xem hoa mười giờ đã nở chưa và luôn cảm thấy vui mỗi khi có một bông hoa nở đẹp. Giờ thì không cây cũng chẳng cỏ, chỉ thầm ngưỡng mộ những người luôn nuôi dưỡng tình yêu đặc biệt với thiên nhiên.

Mình cũng là đứa ngồi mải miết đọc những quyển sách ngữ văn của các chị gái. Mình nhớ hồi đấy mình học tiểu học, các chị lớn hơn 3-5 tuổi nhưng đã bắt đầu ngồi đọc những bài văn thơ nước ngoài và còn học thuộc. Có một bài mình chỉ nhớ loáng thoáng có tựa đề là: “Thư gửi mẹ” của một tác giả người Nga, còn có một đoạn thơ như thế này. Cũng không hiểu sao đến khi mình đi học thì không còn những bài thơ như vậy nữa.

“Chỉ có điều mẹ nhé những ban mai

Đừng đánh thức con như tám năm về trước

Đừng gợi lại làm chi những giấc mơ đã mất

Đừng gợi chi những mộng đẹp không thành

Cũng đừng dạy con nguyện cầu vô ích

Nẻo về xưa đã khép lại rồi

Chỉ có mẹ là diệu kỳ, ánh sáng niềm vui…”

Rồi bây giờ lại thêm thời đại 4.0, kỉ nguyên của công nghệ nữa. Mình thấy thêm một điểm nữa là mỗi lần xã hội có thêm một bước tiến mới thì cái bản chất bảo thủ của mình nó lại lộ rõ thêm một phần nữa. Cứ như thế này thì còn chỗ nào cho tình người? Còn chỗ nào cho mộng mơ? Chẳng hiểu những thời đại sau này, như con cái mình nếu có thì các bạn ấy sẽ lớn lên như thế nào nhỉ? Mình đã có thời gian đi du học và nghĩ rằng lựa chọn về Việt Nam là chuẩn xác, nhưng rồi nghĩ lại một câu chuyện khác rồi lại đặt lại câu hỏi cho bản thân, liệu rằng mình đã nghĩ đúng chưa? Mình có một câu chuyện mà mình đã có cơ hội tham gia vào như một vai nữ chính trong phim.

Sometimes it doesn’t have to make sense, to make sense…

Sau này có con thì cho con sống ở đâu?

Chuyện về người hơi bị cũ. Hồi đấy mình mới tốt nghiệp và đi làm được khoảng 2 năm thì có quen một anh này. Nói chung biết nhau cả một khoảng thời gian không cảm xúc gì và vào một ngày đẹp trời mình bắt gặp một cái ánh mắt anh ta nhìn mình theo kiểu cực kỳ là bất thường. Mình cũng thắc mắc không hiểu có phải do mình là con gái nên thường hay tưởng tượng là bọn con trai nó thích mình không. Xong từ lúc đấy người anh kia đi đâu cũng thông báo để mình biết, đến mức thói quen của mình cũng thay đổi vì cứ phải theo dõi các chuyến bay của người ta và muốn biết người ta có an toàn hay không. Một ngày đẹp trời khác khi đang ngồi nói chuyện anh ấy đột nhiên hỏi mình: “Sau này có con thì cho con sống ở đâu nhỉ?”.

Thấy kỳ lạ gì đâu. Mình hỏi con ai cơ? Con anh ấy hả? Sống ở đâu mà chẳng được 😂

Không, ý anh là nên sống ở Việt Nam hay ở Châu Âu hay ở Úc. Ví dụ ở Việt Nam thì sẽ dễ tìm giúp việc nhưng giao thông thật là khủng khiếp, còn bên Châu Âu thì việc học có vẻ sẽ tốt hơn…

Mình đã nói với anh rằng là quan trọng nhất là ba mẹ của con là ai và mình có cố gắng tạo điều kiện tốt nhất cho con hay không thôi, ở đâu cũng được mà. Nhưng em nghĩ mình đang đi quá xa rồi đấy.

Anh kia: Rồi một ngày nào đấy chúng ta sẽ quay lại nói về chuyện này thôi, anh chắc chắn đấy.
.
.
.
Nhiều năm sau, cái chắc chắn của anh đã đảm bảo là đến giờ anh vẫn chưa lấy vợ, mà cũng có thể anh chẳng muốn lấy ai, nếu lấy thì có vẻ sẽ phải lòng một cô gái Việt Nam nào đó thôi. Mình đã từng mất khá nhiều thời gian chỉ để nghĩ về người này xong giờ chẳng nghĩ gì nữa, sau vụ Covid anh này cũng đang tạm trôi dạt về châu Âu, vẫn đủ tử tế để cập nhật cho mình về địa điểm mặc dù chẳng biết bao giờ mới có cơ hội gặp lại 😊

Chỉ mấy hôm trước thôi mình đã nghĩ là nếu mình có lập gia đình và nếu có con cái thì cứ ở Việt Nam thôi. Nhưng chẳng hiểu sao, ngày hôm nay, chỉ sau một buổi họp về công việc, mình bắt đầu thấy có những điều không ổn… Thôi thì vẫn như mình đã từng trả lời anh kia, dù có ở đâu cũng sẽ cố gắng làm những gì tốt nhất có thể…

Mình thực sự vẫn cần nhiều hơn thời gian để mộng mơ…

Ảnh chụp một buổi chiều Sài Gòn mưa tầm tã tại The Dorm Đồng Khởi. Ảnh do anh Trang Minh Hà chụp.

#From Work: Young & Innocent

#TinyStoryFromWork:

20ccf708b3c84f1105ae1ef66410996b

To me, the worst thing about wearing a uniform and following the same dress code is the fact that you will not be able to tell who is who and you will not be able to tell if he/she’s got a style… Well, I am not going to have a uniform debate by the way, I am just making excuses for not knowing some of our junior colleagues’ names because they all look similar in their uniforms on a regular basis. But there’s one person that I am going to remember his name forever from today.

Where to start? I merely went for a general check up a V.I.P function at the hotel today to ensure the event was under control. Unfortunately, I got to know that it was actually not-so-under-control from the very first few seconds…

“Why?” – I asked the supervisor.

“One of our staff went unconscious for a few minutes in the V.I.P room and when the majority of guests had been seated”.

“Who? and Why?” – I asked while getting a little bit shocked.  I could not think of any suitable reason, did we make he/she work too hard? It was 12:00 and perhaps he/she skipped breakfast? “Was that a he or a she? Do I know him/her?”

“It’s a he”. She replied and continued: “I think you do know him. He had been with us for a long time but he worked as a casual staff. And today was actually the day that he has his officially contract signed with the hotel that makes him so nervous and then it happened… A bit unfortunate that there were so many V.I.Ps in the room but I hope they understood if we tell them the reason”.

“Where is he now? Is he okay?” – I continued.

“He’s right there, working like nothing has happened”. She answered.

“Oh”! I stopped for a second and looked to the right where the boy was standing to welcome the guests.

Yes, I do notice him, this tall and young male Sofitel ambassador who wears glasses, about 20 years old. He’s got a friendly smile with both politeness and shyness. At that very moment, I could not think of anything else – Who could be so mad at him now? And for taking his job too seriously? Hmmm I do not think so… Instead I thought it was cute and innocent of him – and I would say this frankly if and only if this did not make me any less of being a hospitality professional. I have not felt this way for a long time about someone I know. Perhaps it was just for a simple reason that I have met too many people, and yes including myself who often appear in the most ‘damn’ mysterious, confident and …fearless!

This ‘junior’ moment actually made me smile. I hope the boy is all okay now. But since he has taken this career so seriously and to the extent that he got so emotional like that, I hope he will end up being a good person and a good career advancement ahead.

And for me, it would be interesting to know what happened to Miss No-Longer-Afraid…!?

#IWorkInAHotel

Brighter

Following one of my recent conversations with a close friend that I have not seen for quite a while…

Me: You know what, I do not have to wear uniform but as a hotelier, we often choose black as a safe colour for clothing. But recently I have decided to go for some brighter colours…

My friend: Like what?

Me: Grey. Don’t you think it have lifted up my dress-code in a whole new level of brightness?

My friend: Right. Can’t agree more…

tumblr_n4ko8y25e11ssdfcyo1_500.gif

Photo Credit: Internet

Me [thinking]: And do not forget within one single colour like grey, there are even at least 50 Shades…

#business #relativity #greyisnotthedarkest #betweenblackandwhite #fiftyshadesofgrey

Talking to the Moon…

It’s funny how my phone could be instantly filled up with texts and calls and missed calls during day time and almost always in an absolutely silent mode at night. It actually makes sense because I set my phone on ‘airplane’ mode every single night… So that I won’t get disturbed while sleeping because of unnecessary notifications/the light and everything. And so that I wouldn’t have to wait for someone to text me or call…

bruno_mars___talking_to_the_moon_by_emosewa_chan-d4tdotp.png

I’ve got in to an extreme case I guess. That guy who has plenty of problems but why can’t I just forget… It’s been to the third year already and I don’t think I can forget that person. I don’t know why it’s come to this. I should have forgotten him just like anybody else. I know I will but when?

Not that I keep holding on to him. I have let him go and completely let go of him too. If this is not love then I don’t know what it is… Addiction perhaps?

Who said we would never get the best out of everything? I am sure I did. And I think I am right. No matter what it is and how life turns out to be… I think I will just be fine. Isn’t that always true? Then I can say… Yes it is okay not to go back in time and make a wish that we could be together. I cannot hate you and I won’t. I think loved you (but not to dead) and it was just enough that I wish you all the best in life, even if it means we’re never getting back together. I want you to be happy – And as much as I would like to have my own freedom, I want to set you free to go after what you want in life.

Thank you for being a great part of my youth. And thank you for all what you’ve done, because I know, if this wasn’t because of you, because of me and because of us, I wouldn’t have become who I am today.

Goodbye!

After All

after allIt’s 11:38 PM now I know I have to go to bed. But it doesn’t stop me anyway from typing a quick post since I have not posted anything on my blog for ages. It’s really been a roller coaster which doesn’t always go up. But I am feeling good right now and I don’t think I should expect for more. I think I’ve done a great job so far. No matter it was a great act or it simply because of who I really was. More than several times I confessed some of my weak moments to some friends of mine. Whenever I say I feel lack of confidence, and I always get the same answer: “If you are not confident of yourself then I don’t think I can find anybody who is”. Well I guess this is a compliment or whatever it is – it’s lifted me up a little bit.

So I’ve been at my third job now after 3 years almost. It’s kind of hard to believe but there’s a tendency that people actually hire me for my personality. Well I don’t know yet how great I am – I am new to many new things – but I guess I will be fine. This is not the first time I have heard of this: All I need to do is to be confident. Sometimes I tend to forget the fact that I am still very young and I will have a lot to to learn and experience… Fingers crossed! Tomorrow’s a brand new Monday! 11:53 PM

Filtering

My friend Tracy used to say this every time she saw me: “Camellia is sillier than a coffee filter. You are sillier than a coffee filter…” Yeah right, I just laughed, unconsciously, what was that supposed to mean anyway? zevro-incred-brew-direct-immersion-coffee-maker-1 Honestly speaking, I cannot find a word to explain my feelings at this stage. It’s kind of full and empty at the same time. I guess this is the result after having tried to filter my brain with too many different sources of information: positive, negative, scientific or whatever in between. I had started to follow/subscribe a number of companies, groups, influencers or whatsoever that I thought I could learn something out of it… Then I got tired because I realized too much of anything could never produce any good. It’s like how you can either soon enough get tired of someone who is full of ‘negative’ energy or get fed up with some sort of positivist/ scientist who really knows how to tell you what you SHOULD do… You don’t always need that many advices…

So yes, now I agree with Tracy that I am sillier than a coffee filter because a coffee filter will obviously do a better job to drag out all the coffee waste and residue. Meanwhile, my brain is full of messy thoughts. The way I see it: Yes I am happy that I have a number of things to look forward to. And at the same time, I also agree that you don’t always need a plan. Sometimes you just need to breathe, trust, let go, and see what happens.

The Artistic Me

cropped-because1.jpgIf I were not a business woman, I would probably be an artist – like a musician or a singer.

I still think I am an artist and I’ve been somewhat living an artistic life. I very often think in music and just like what Albert Einstein said: “I live my daydreams in music. I see my life in terms of music… I get most joy in life out of music.”.

The only difference would be: I don’t do music for a living. I hold no degree in music and arts nor having a professional work permit to become a professional singer. But I started to sing since I was two – I was able to sing almost everything that I listened too, whether it was in Vietnamese, English, POP music, Rock or Country Folks. This often makes things a little more interesting while a seeing a Northern Vietnamese like me is able to find a sing a song that represents a region of Vietnam with a very local accent.  And I guess the most exciting part is when people start to question whether I originally come from a region where the song that I sing belongs to…

Don’t get me wrong, I don’t have a particular talent in anything and absolutely not that I had a great voice or a great vocal (My vocal is down to Britney Spears’ level…), but I do feel like music turns me up whenever I feel down, but not every time in the most positive ways but I’m sure without it, my life will not be easier.

Some people like to talk about their problems – I would choose a song to sing then I solve mine: