Mưa ☔️

Đối với tôi việc con người ta tìm đến các tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh hình như là để lấy lại một chút ngây thơ, thánh thiện của thời niên thiếu hoặc tìm đến một khoảng bình yên trong tâm hồn.

Thêm một ảnh không liên quan vào một ngày nắng đẹp: sen Bách Diệp ở hồ sen tại TUI BLUE Nam Hội An nơi mình làm việc.

Hôm nay là ngày thứ 17 trong chuyến đi công tác lần này, không phải do mình đếm ngày vì chán, mà chẳng qua là vì nhớ ra mà đếm vậy thôi. Suy cho cùng thì mình có biết chán là gì đâu nhỉ.

Mấy hôm vừa rồi giao mùa, lúc mưa lúc nắng, và ngày hôm nay thì chính thức bắt đầu mùa mưa ở miền Trung, mưa dày đặc. Hôm nay mình có ngồi trên xe từ Tam Kỳ đi Đà Nẵng rồi quay ngược lại, có nhiều chỗ mưa đến trắng trời.

Mình luôn tin rằng mọi thứ trên cuộc này đều có quan hệ mật thiết với nhau và đều có thể giải thích được. Cái gì không giải thích được bằng khoa học thì mang tâm linh ra giải thích. Và nếu tâm linh không giải thích được thì chắc hẳn đó chính là tâm linh rồi, vì tâm linh đâu phải khoa học mà có thể mang ra giải thích.

Mình thích những câu chuyện khai thác về văn hoá, vùng miền, ví dụ như chuyện mượn thời tiết ra để lý giải về con người.

Người ta hay nói là người miền Bắc tính cách thất thường do một năm có 4 mùa, có những mùa khắc nghiệt đến mức làm con người cũng khắc nghiệt theo. Người miền Trung và miền Nam thì tính cách cởi mở và ấm áp hơn cũng bởi nền nhiệt độ cao hơn. Đây là năm thứ hai mình trải qua mùa mưa ở Sài Gòn và lần đầu tiên chứng kiến thời khắc giao mùa tại miền Trung khi mùa mưa ập đến.

Sau khi chứng kiến cảnh mưa miền Trung, mình nghĩ sẽ không đi phàn nàn về thời tiết nữa, vì mỗi nơi có một sự phức tạp riêng, con người cũng theo đó mà phức tạp.

Thiết nghĩ, không biết mình sẽ có bao nhiêu cơ hội để trải nghiệm thứ nắng gió của miền Trung như thế này, để có thể hiểu được rõ hơn về con người ở đây. Không hiểu sao mưa lớn như trút nước vừa rồi khiến mình liên tưởng tới hình ảnh của mấy chị gái miền Trung khi nổi giận, lời lẽ cũng tuôn trào như nước mưa vậy, rồi đôi lúc sẽ có thêm sấm chớp – khác hẳn với hình ảnh người miền Trung thân thiện, hiền lành trong trí tưởng tượng của mình.

Vì trời mưa nên mình chợt nhớ ra một câu mình rất thích trong cuốn “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” của Nguyễn Nhật Ánh:

“Con người ta khóc cũng như trời mưa. Chỉ khi nào hết nước trời mới thôi mưa, còn chúng ta mới thôi khóc”.

Bác sếp của mình vẫn hay tự hào là, ở TUI BLUE Nam Hội An, không hiểu do phong thủy như nào, gần biển, gần sông lại tựa núi nên hình như cũng được che chắn, bảo vệ kĩ lắm. Bác ấy gọi nó là “Micro Climate”. Trộm vía là như thế vì lần trước bão đổ về miền Trung nhưng khu vực này thì chỉ có một cơn mưa lớn rồi bão tan. Nghe có vẻ giống Hà Nội, khi mà tất cả những nơi khác gặp bão thì Hà Nội chỉ bị ảnh hưởng phần nào. Ngày xưa hồi còn đi học, sách vở giải thích rằng vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư, Ninh Bình về thành Đại La (tên của Hà Nội ngày trước) cũng vì lý do này. Mình vẫn nhớ hồi lớp 9 học bài “Chiếu dời đô” có đề cập tới địa thế “rồng cuộn, hổ ngồi” của kinh đô Thăng Long. Chẳng biết là micro climate hay rồng cuộn, hổ ngồi như thế nào, chỉ mong mưa vừa đủ để cây cối xanh tươi, sau đó tạnh mưa để người ta còn thôi khóc.

Ma Maison Saigon

After almost a year of following all the tweets, I finally made it to the Ma Maison Boutique Hotel Saigon last year on a business – leisure trip (November 2014). By previously knowing that the hotel address will not be easy to find, I did not get freaked out when the taxi driver didn’t even know about Ma Maison when I asked for the direction.

My first impression was with Tam, a 16-18 !? little boy – hotel staff with a friendly innocent smile which definitely made me feel most welcome. He and another hotel staff greeted me at the entrance. They offered me a glass of cold and super sweet – I must say the sweetest glass of passionfruit juice (not because of the sugar but natural passionfruit) that I have drank in my life (So make sure that you will try when you’re there).

11756618_10201020403949593_1901963398_n

The check-in counter

I have heard of the big black and white cat living at the hotel (the hotel owner is a cat person) but I can’t even remember whether I have seen her… It doesn’t matter so much anyway because I am not very much fond of pets or animals and sometimes – oh no most of the times I even get scared of them – black and white (or black or white) cats especially.

The room is super cute – all I can say and I did feel like I was a princess in a Proven style building (I’m talking like I know what I’m talking about… Provence… France… French… :). And the princess was super easy on that day. She stayed in a small little room and in a tiny little bed but since she’s full of vanity so she enjoyed every single moment of that as well as every single piece of furniture and artwork hanging on walls…

11774563_10201010486181655_1190636649_n

11758816_10201010489421736_1800006205_n

11753849_10201010482861572_141369455_n

11774424_10201010487741694_367517505_n

Waking up at Ma Maison was another pleasant part. Of course, there are neither American breakfast nor club benefits. In here I was offered in a super simple way with a very simple breakfast menu of 2-3 items. Well at least they asked me how I would like the egg to be cooked and the egg was much better than many other places that I have been too. I’m sure my Aussie dad Graeme would love it to – He hardly ever complains about anything except for his infamous laptop which takes half an hour to get started. Perhaps the princess was super easy on that day – I do feel there’s more than plenty. If there’s a word to describe my feeling I would say “deja vu” is the one. This is the exact same feeling that I got when I was at Zen Valley Dalat which I don’t often get…

11791679_10201020404309602_488970527_n

By the time having breakfast, I spent some time chatting with Tam, the little boy that I met the day before. I asked if he could tell me the reason that he worked here whilst he is still so young. He said his family is from the South-Western Vietnam or “Mien Tay” is where it is called. His family could not afford to send him to college. Tam said he was lucky because he was the nephew of this hotel owner who brought him here and gave him this job opportunity so that he could work and save money to go to college in the future. His eyes got sparked when I said I was from Hanoi. He said he wanted to work for a hotel in Hanoi one day then greeted me politely before getting back to work. I was looking at his honest face and did not say much.  At the end I could only wish him all the best for his future endeavours…

11774755_10201010485261632_1640820791_n

11721387_10201010490781770_1296461170_n