Ru đời đi nhé!

“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi

Để một mai vươn hình hài lớn dậy

Ôi cát bụi tuyệt vời

Mặt trời soi một kiếp rong chơi…”

Ảnh: Trà Sen Bách Diệp

Hình như việc viết lách hay bất kỳ công việc nào trong cuộc đời này, nếu muốn làm thì tốt nhất là nên làm ngay, làm một cách đều đặn để trở thành một thói quen. Có lẽ cái đó gọi là sự luyện tập. Bản thân tôi có thích viết lách đôi chút nhưng có lẽ vì kỉ luật chưa đủ nên thường có xu hướng trì hoãn, cũng vì như vậy mà đến khi các ý tưởng bị dồn nén quá nhiều, mặc dù muốn viết nhưng vẫn không biết phải bắt đầu như thế nào và bắt đầu từ đâu.

Ai mà nghĩ rằng sẽ có một ngày như ngày hôm nay: Một ngày sáng chủ nhật, tôi đang ngồi trong một căn phòng vô cùng xinh đẹp nhìn ngắm sông Sài Gòn trên một nền nhạc vô cùng dịu êm, trái ngược hẳn với cái nắng vàng rượm, chói chang ngoài kia đang phản chiếu lên cái bồn nước innox trên mái nhà của ngôi nhà kế bên. Bên kia sông là tòa nhà cao nhất Việt Nam tại thời điểm hiện tại cùng với hàng chục các tòa cao ốc khác vươn mình cùng nhau tranh tối tranh sáng.

Có người đã từng nói với tôi rằng, ai cũng biết là mình sẽ già đi, nhưng không vì thế mà không cảm thấy bất ngờ mỗi khi bản thân mình bước vào thời gian “chạm ngưỡng”. Cuối cùng thì tôi cũng chạm ngưỡng 30, đủ để cảm thấy được những biến đổi trong tâm trạng và suy nghĩ đã tích tụ trong suốt những năm tháng tuối hai mươi. Thành thực mà nói thì tôi vẫn luôn tự cảm ơn cuộc sống này vì đã được sinh ra trong một gia đình bình thường. Gia đình bình thường là khi tôi được sinh ra khỏe mạnh, có ba mẹ, có anh chị em, có ông bà, có cô, dì, chú, bác xung quanh. Là khi tôi vẫn hát những bài hát, đọc những câu chuyện cho trẻ em mà không hề phải đặt ra bất kì câu hỏi nào vì mọi nhân vật trong bài hát, trong từng câu chuyện tôi vẫn luôn bắt gặp trong đời sống hàng ngày, ví dụ như việc tôi có ba, tôi có mẹ, tôi có mái nhà, tôi có cô giáo, có bạn bè, có ông, có bà trong bài hát “tóc bà trắng màu trắng như mây”. Tôi đã lớn lên như vậy, cho đến khi tôi nhận ra, cái sự bình thường mà tôi đang có không dành đến cho tất cả mọi người, mà nhất là trong xã hội ngày hôm nay, ngay cả những gì tôi đang có, không phải để bản thân thấy tự mãn, nhưng cũng là niềm mơ ước của rất nhiều người. Cũng chính vì lý do này nên tôi đã rút ra cho mình những kinh nghiệm sống nhất định, đủ để mình không mang bản thân ra so sánh với bất kỳ ai, mà chỉ thầm cảm ơn tới tạo hóa, cảm ơn tới những nguồn sức mạnh vô hình mà tôi không được nhìn thấy đã luôn giang tay che chở, cảm ơn ba mẹ, những người thân, những người bạn, những người đã bước vào cuộc đời tôi và trở thành một phần trong cuộc sống này.

Và cả việc bản thân mình là người Việt Nam cũng thật thú vị nữa. Có nhiều người nói rằng người Việt Nam có tâm lý “sính ngoại” trong tiêu dùng và ngay cả việc tiếp cận văn minh, ví dụ như việc cho rằng văn minh phương Tây – hoặc một nền văn minh lớn hơn, như các nước châu Á được coi là “mạnh” hơn thì có thể coi là ưu việt hơn. Thực ra thì nghĩ vậy cũng chẳng đúng mà cũng chẳng sai, vì suy cho cùng, mọi việc xảy ra đều có lý do của nó. Mà tâm lý này, tâm lý kia, chẳng phải là do sự dồn nén, tích tụ của cả một quá trình phát triển của nhiều ý thức hệ hay sao? Chắc hẳn rồi ai cũng vậy thôi, đã lớn lên qua việc lĩnh hội những dòng tư tưởng lớn, nếu không phải là việc lĩnh hội những lời răn của Đức Chúa Trời, của thánh Allah, hay của Đức Phật, hoặc chí ít là việc góp nhặt những câu nói nổi tiếng, nếu không phải là của Napoleon, Lev Tolstoy, thì cũng là những đúc kết tinh hoa từ Khổng Tử, Mạnh Tử và Lão Tử. Nhưng rồi tôi nhận ra rằng, hình như lý do chiến tranh, và việc cả xã hội tập trung vào “Đổi Mới”, vào nền công nghiệp hóa đã vô tình bỏ quên cái gốc của người Việt Nam, bỏ qua những góc nhìn thuần Việt của các học giả Việt Nam. Tôi sẽ không trách bản thân mình vì sự sinh sau đẻ muộn của bản thân, nhưng hy vọng có thể học thêm được nhiều điều ngay cả trong những năm tháng về sau này. Cũng có thể các thầy cô cũng đã từng nhắc đến từ khi chúng tôi đi học, câu chuyện về các vị anh hùng dân tộc, về Nguyễn Trãi, vua Trần Nhân Tông, vua Đinh Tiên Hoàng, chủ tịch Hồ Chí Minh, Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm hay nhà thơ Nguyễn Khuyến nhiều lần, nhưng rồi ngay cả bản thân tôi cũng bị cuốn vào vòng xoáy của việc tạo ra các phát minh khoa học, kĩ thuật; lợi thế cạnh tranh trong kinh doanh hay việc phát triển thương hiệu cá nhân theo xu hướng Tây hóa mà cũng vô tình quên mất rằng, hiểu được nguồn gốc, lịch sử của dân tộc cũng là một trong những thước đo quan trọng trong việc phát triển văn minh tiến bộ của loài người.

Thực ra tôi nghĩ rằng mình chẳng có biến cố gì quan trọng trong cuộc đời, ngoài chuyện cố gắng học hành, cố gắng tự lập và vượt qua những áp lực công việc và tất nhiên là cả những câu chuyện tình yêu khi buồn khi vui mà chắc chắn tôi không phải người duy nhất phải trải qua trong suốt cuộc đời này. Nói như thế thì nhạt nhẽo quá, nhưng suy cho cùng cuộc sống cũng chỉ là vậy thôi mà, chỉ cần xâu chuỗi những câu chuyện thường nhật, góp thêm những mảng kịch tính để viết lên thành những câu chuyện, những bộ phim về cuộc đời. Tất nhiên ngoại trừ việc bạn là một vĩ nhân, mà “Những bậc vĩ nhân phần nhiều là những kẻ ít sinh sản. Cây quý khó trồng” (Nguyễn Duy Cần). Và những câu chuyện về vĩ nhân thì vẫn thường được truyền tụng, từ đời này qua đời khác.

Xin được mượn lại một câu nói của Trịnh Công Sơn, nhân kỉ niệm 20 năm ngày mất của cố nhạc sĩ để tự chiêm nghiệm và phấn đấu cho những năm tháng về sau.

“Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người, thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được.” – Trịnh Công Sơn.

The Future of the Past

Dear Santa Claus,

I heard Christmas is coming to town and I think I should start living and forget my age now. 2020 has been an absolutely eventful year, regardless of a pandemic still raging, life goes on and there’s still a lot of history left to be made.

“The more you know about the past, the better prepared you are for the future” – Theodore Roosevelt

Life is short, the world is wide. It’s quite interesting to realize that when you reach a certain age or a new level of maturity, there were things that could mean a lot to you then all suddenly became no longer matter. Some of the things that once made you feel so proud of who you are unexpectedly became so uncertain, and you started asking yourself a bunch of questions: “Is it true? Why didn’t I know this? Why did that happen? How should I live my life moving forward?”.

When I was in my early 20s, I used to be so proud of the fact that our Vietnamese alphabet is a Latin-based language system, thanks to the Portuguese who came and invented some 500 years ago. Not only the language itself looks so much easier and more friendly to read for most people sharing a similar language system, the invention of the Vietnamese alphabet was considered a victory against the Chinese rule, and there was no way that I would want to learn Chinese for whatsoever reason. However, only a couple of years after, I’ve started to feel lost in many other conversations, realizing that I would have learned so much if I knew a bit more of Chinese, or to learn how to read “Chu Nom” (The Vietnamese language using classical Chinese characters) so that we would be able to understand better the arts of Vietnamese calligraphy or to know at least what was written in many our historical places.

In July 2020, I was fortunate enough to get to know the concept of Y Van Hien, a made-in-Vietnam apparel brand for Vietnam’s traditional costumes and accessories. Not long after, I was introduced to Nguyen Van Loc, the founder of Y Van Hien and it didn’t take long either for us to became good friends and partners. In the beginning, it didn’t seem that we can do anything together as I have not been able to see the synergy in between our hotel brand and Y Van Hien.

Designer and Founder of Ỷ Vân Hiên – Nguyen Duc Loc has been in love with ancient Vietnamese costumes for a long time. He has devoted much effort to restoring and introducing the traditional beauty of these costumes to the public, especially to the younger generations.

The project was prepared in less than 2 weeks, as we only thought that during this Covid-19 season, it’s important that we need to keep our activities and souls alive. The below is simply my act of “copy and paste” from some of the published articles – texts are provided by me together with the images and videos from our media partners to give you a better idea of what we do.

Y Van Hien & TUI BLUE Nam Hoi An – The Future of The Past – Video credit: The Vows Film

Taking the occasion of the Germany Unity Day and 45 years of Vietnam – Germany 45 years of diplomatic relations, TUI BLUE Nam Hoi An – the first TUI Group’s flagship hotel in Asia and Ỷ Vân Hiên, a Vietnam’s apparel brand for ancient costumes and traditional designs have successfully launched a special project for the first time.

The project started with an event series called “The Future of the Past”, held by TUI BLUE Nam Hoi An and Y Van Hien, were successfully launched in Hanoi and Ho Chi Minh City from 08-11 September 2020 and at TUI BLUE Nam Hoi An on 03 October 2020. The project allows us to travel back in time to experience a fine selection of Vietnamese history, culture and arts, which were well perceived by all the guests and participants of various nationalities and culture backgrounds.

Founded in 2018, Y Van Hien Joint Stock Company is founded by Nguyen Duc Loc with a mission to recover and preserve the ancient costumes, as well as bringing these gorgeous costumes closer to the people. The company started making ancient Vietnamese costumes and accessories such as hair covers, shoes, and jewelry which are made by skilled craftsmen. Besides in-depth research, Loc visited relics, village houses and traditional weaving villages to learn more about making ancient costume designs. Loc also gets help and advice from researchers and experts on ancient costumes in order to comply with the sewing rules.

“After many fashion shows, more and more young people love them and look for products of Y Van Hien. Many Vietnamese students studying abroad come back to Vietnam and order our costumes for their weddings,” said Nguyen Van Loc – Founder & Designer of Ỷ Vân Hiên 倚雲軒

TUI BLUE Nam Hoi An

Located 50 km South of Hoi An on tranquil Tam Tien Beach, the newly five star beachfront resort TUI Blue Nam Hoi An beckons travelers looking for an authentic getaway showcasing both the region’s rich history and unique beauty while soaking up the natural splendor of the Quang Nam coastline far from the madding crowd.

References:

The Future of the Past: http://oivietnam.com/2020/10/the-future-of-the-past/

Ỷ Vân Hiên & TUI BLUE Nam Hội An: Sự kết hợp giữa đương đại và truyền thống https://vntravellive.com/su-ket-hop-giua-y-van-hien-tui-blue-d31966.html

Project Director: Camellia Dinh

Theo dấu vàng son

Mấy ngày hôm nay, giống như có nhiều những mối lương duyên lớn nhỏ gộp lại, có rất nhiều người đang cùng có mặt ở Sài Gòn cùng một thời điểm, cũng vì thế mà kéo theo những buổi gặp gỡ. Cả ba tối liên tiếp chẳng có hôm nào về nhà trước 12h đêm, kể ra cũng có cái hay, thêm một lần nữa, khi vẫn đang được sống một mình và sống “tự do” trong chính khuôn khổ mà mình tạo ra. Tháng tới sẽ về Hà Nội hơn 1 tuần nhưng kiểu gì cũng sẽ phải về nhà trước 12h vì nếu không mẹ sẽ gọi điện cho liên hồi cho đến khi nhìn thấy con gái về nhà an toàn.

Năm nay tôi tự thấy mình có thật nhiều may mắn được tham gia và góp mặt nhiều hơn vào những sự kiện văn hóa, nghệ thuật. Không phải là cái gì lớn lao, chỉ là có may mắn được là một người có cơ hội chứng kiến và thưởng thức những gì mà mình cho là rất có giá trị.

Ngày hôm qua, nhờ có đối tác cũng đồng thời là một người bạn thân thiết, tôi đã có cơ hội được tham dự một đêm nhạc vô cùng chất lượng của chị Thu Phương. Bản thân tôi bắt đầu biết về ca sĩ Thu Phương chắc là từ khi học lớp 2 hay lớp 3, hồi đấy thì chưa biết thưởng thức nhạc của chị một cách trọn vẹn, và so với các anh chị ca sĩ nổi tiếng thời đấy thì có lẽ mình cũng không quá là hâm mộ chị, vì có hiểu gì đâu mà hâm mộ. Chẳng hiểu sao từ bé mà tôi cứ hay đi nghe nhạc người lớn. Hồi đấy nếu là Thu Phương hát thì mình thích bài: Thôi Anh Hãy Về, song ca cùng Lam Trường. “Thôi anh hãy về, cứ yên lòng rồi giông tố sẽ qua…”. Khi lớn lên rồi, mình rất thích bài “Đêm nằm mơ phố” và thêm một chút nữa thì mới cảm được bài “Dòng sông lơ đãng”. Còn những bài hát như “Có phải em là mùa thu Hà Nội” hay rất nhiều những bài hát tên tuổi khác nữa.

Rồi bỗng một ngày, dưới sự quan sát và ý thức hạn hẹp nhưng không-hiểu-gì-để-phán-xét của một đứa trẻ khoảng chừng 11 hay 12 tuổi, tôi đọc một bài báo về việc ca sĩ Thu Phương và ca sĩ Bằng Kiều đã “rời bỏ” quê hương để theo đuổi giấc mơ Mỹ cùng những rắc rối khác về đời tư và vấn đề chính trị. Sau một thập kỉ trôi qua, chúng tôi lại được thấy họ lần lượt về Việt Nam, với một hình ảnh khác và một tâm thế khác, duy chỉ có giọng hát, có thể đã có thêm nhiều phần sương gió, nhưng chưa bao giờ hết đẹp và chưa bao giờ hết đẳng cấp.

“Không hiểu sao mình cứ thích nghĩ là các nhạc sĩ viết bài hát này riêng cho mình” – hôm qua Thu Phương có nói như vậy khi đang hát ở phòng trà Đồng Dao, một chương trình khá là chất lượng về nội dung theo một chủ đề có tên là: “Theo dấu vàng son”. Thực ra, việc người ta hay tìm thấy bản thân trong các nhân vật trong phim hay âm nhạc cũng là lẽ thường. Với tôi thì đây là một cách để thấy cuộc đời có thêm chất nhạc và chất thơ. Nhưng mà thật ra thì với một nghệ sĩ như Thu Phương, hay những nghệ sĩ lớn khác, việc họ có những bài hát gắn bó với tên tuổi, hay đúng như các cách nghệ sĩ nói, đây là bài hát viết về cuộc đời tôi thì cũng không có gì là lạ cả.

Có rất nhiều những bài hát nổi tiếng được thể hiện bởi Thu Phương, nhưng những sáng tác của nhạc sĩ Việt Anh luôn chiếm một vị trí rất quan trọng. Tôi có được nghe kể lại là những sáng tác của nhạc sĩ Việt Anh, đã theo Thu Phương trong suốt hơn hai chục năm hoạt động nghệ thuật, bắt đầu với “Dòng sông lơ đãng”. Mình không phải nhà phê bình âm nhạc, nhưng tự cảm nhận được rằng, các tác phẩm của nhạc sĩ Việt Anh đều quá đẹp, về ý nghĩa, về nội dung và vần điệu, đến mức mà mình luôn nghĩ rằng, các ca sĩ, phải may mắn lắm mới được Việt Anh viết tặng.

“Từng ngón tay, khép như nụ hoa trắng . Bỏ lại dòng sông lơ đãng trôi qua”.

“Từ chốn nào, dòng sông đã hòa cùng đại dương. Cạn bến bờ, chiều nay thẫn thờ nhìn hoàng hôn”.

“Như chưa bắt đầu”

Sau nhiều năm, theo cách chị nói là dòng sông đã trải qua quá nhiều mùa lũ, dòng sông của Thu Phương, theo cách miêu tả của nhạc sĩ Việt Anh, đã không còn lơ đãng nữa. Một vài năm về trước, Thu Phương đã từng hỏi Việt Anh rằng, chị không biết quyết định mình rời bỏ quê hương sang Mỹ có phải là quyết định đúng, và chính lúc này, anh Việt Anh đã viết tặng chị Thu Phương một ca khúc khác là “Chưa bao giờ” để trả lời câu hỏi của Thu Phương. Khi biết đến ca khúc này, mình đã không biết là ca khúc được viết cho Thu Phương. Và bản thân cũng không hẳn là một người phải trải qua những biến có gì quá to tát trong cuộc đời, nhưng mình tự thấy rằng, đây là một trong những ca khúc mà mình thấy dễ gây ám ảnh ám ảnh nhất trong những năm trở lại đây, với những câu từ như: “Có bình yên nào không xót xa” hay “Đi về đâu cũng là thế, buồn kia còn trong dáng ngồi. Thiên đường xưa khép lại, từ muôn năm rồi”.

Cũng nhờ có sự kiện này, tôi mới có thêm cơ hội tìm hiểu sâu hơn về xuất thân và gia đình của ca sĩ Thu Phương. Đây cũng là lần đầu tiên tôi được nghe tới ca sĩ Quang Minh, là anh trai của nữ ca sĩ cũng là một giọng ca vô cùng đẹp mà tôi đã còn quá trẻ để biết tới. Và cũng là lần đầu tiên được nghe một bản song ca mượt mà đến từ hai nghệ sĩ lớn với bài hát “Không còn mùa thu”, một bài hát mà tôi cũng vô cùng ưa thích:

Không Còn Mùa Thu – Thu Phương & Quang Minh

Về “Theo dấu vàng son”, thực chất đây không hẳn là một chương trình quá hoa mỹ và chất lượng hình ảnh, phóng sự cũng chỉ ở mức chấp nhận được. Chỉ là theo cảm nhận của tôi, có thể Thu Phương đã làm chương trình này một cách hết sức cảm tính, để thực hiện được những mong muốn của mình để tưởng nhớ về một người phụ nữ Việt Nam trong lịch sử mà mình đã vô cùng ngưỡng mộ, yêu thương và tôn kính. Và chỉ khi con người ta lớn lên, đi đến nhiều vùng miền và trải qua những biến cố trong cuộc đời, những người có những hoàn cảnh đặc biệt sẽ tìm ra những mối đồng cảm và biết xót thương cho người và cho ta.

Những hình ảnh tưởng nhớ tới Nam Phương Hoàng Hậu và những dòng thư trong lời kêu gọi phụ nữ thế giới của cựu hoàng hậu: “Thay mặt cho mười ba triệu phụ nữ Việt Nam, tôi thỉnh cầu tất cả những thân hữu của tôi, bạn bè của nước Việt Nam, hãy bênh vực cho tự do”.

Khi làm chương trình này, Thu Phương đã di chuyển tới nhiều địa điểm, vùng miền tại Việt Nam, bắt đầu từ đất cảng Hải Phòng – là quê hương của ca sĩ, cũng là nơi chị biết đến hoàng hậu Nam Phương tại Dinh Bảo Đại tại Hải Phòng. Thực ra đây là nơi mà cựu hoàng Bảo Đại cùng gia đình đã sử dụng để nghỉ ngơi mỗi khi có chuyến công du ra Bắc. Khi còn bé, ca sĩ Thu Phương kể lại rằng chị đã nghĩ là hoàng hậu Nam Phương chính là người Hải Phòng. Sau Hải Phòng, ca sĩ Thu Phương đi theo dấu chân của Nam Phương Hoàng Hậu tới Huế, Đà Lạt và cả một vùng quê nằm ở miền Nam nước Pháp, nơi mà hoàng hậu Nam Phương đã trút hơi thở cuối cùng nơi đất khách quê người. Chỉ có Thu Phương, với linh tính, cảm tính của người phụ nữ mang trong mình nỗi nhớ của một người con xa quê mới hiểu rõ được động lực nào để chị đã bắt đầu và kết thúc hành trình ấy. Đối với quan sát của tôi thì đây là một cách tròn vẹn để tỏ sự kính trọng, biết ơn và ngưỡng mộ nhưng thêm nhiều phần xót xa cho cuộc đời một trong những người phụ nữ đẹp, quyền lực nhưng có số phận bi thương nhất trong lịch sử Việt Nam.

Thu Phương đã xuất hiện rất lộng lẫy trong những trang phục dạ hội đến từ một nhà thiết kế rất danh tiếng, tuy vậy, khi trải lòng mình về một ca khúc về Hoàng Hậu Nam Phương, ca sĩ đã chọn cho mình một bộ áo dài năm thân tối màu được thiết kế bởi Ỷ Vân Hiên. Vẫn trên sân khấu của phòng trà Đồng Dao, có một Thu Phương khiêm nhường hơn, dung dị và đoan trang, một hình ảnh có phần trái ngược với hình ảnh Thu Phương cá tính mạnh mẽ thường thấy.

Nhóm “người Việt trẻ” chúng tôi trong trang phục truyền thống của Ỷ Vân Hiên cũng đã kịp chụp lại một tấm hình kỉ niệm cùng ca sĩ Thu Phương trong sự kiện này.

Vậy là sau nhiều năm, theo cách chị nói khi so sánh cuộc đời mình như dòng sông đã trải qua quá nhiều mùa lũ, sau khi mà đi về đâu cũng là thế, khi mà thiên đường đã khép nguồn cơn, Thu Phương quay trở lại, như chưa bao giờ.

Nguồn ảnh bìa – Poster “Theo Dấu Vàng Son” lấy từ website chính thức của ca sĩ Thu Phương http://casithuphuong.com/